Trang NhàThơNguyễn Kim TiếnKhông thể khước từ

Không thể khước từ

Sao em đầu thai làm người chi vậy
Mà mới lọt lòng đã lạnh ngắt tứ chi
Sao mẹ cho em
Sao cha bỏ mặc
Sao mảnh đất này không phải của em

Em ngây thơ có biết gì đâu

Đói
Nghèo
Cái bụng em teo
Cái lưng em gãy
Tấm lòng em trong

Em ngây thơ có biết gì đâu!

Sao em đầu thai làm người con gái
Để lớn lên em thất thểu nước người
Kẻ đánh vào mông
Kẻ nhìn nửa mặt
Kẻ muốn nuốt tươi
Kẻ cười nửa miệng

Em ngây thơ có biết gì đâu!

Sao em đầu thai làm người chi vậy
Để những chiều buồn
Biết nhớ mẹ
Nhớ cha
Biết đời bất công
Biết đêm huyền hoặc
Biết thân phận mình
Là của vứt đi

Không! Không!
Em có phải là người
Hay em là loài sâu bọ
Bám trên cây đời
Bám lá hanh hao
Hay em là hoa chùm gửi
Gửi thân phận buồn
Trên những đọt cây

Em ngây thơ có biết gì đâu!

Đừng biết
Đừng nghe
Đừng yêu
Đừng ghét

Niềm mơ ước nhỏ nhoi ẩn hiện
Trong em
Nên em không thể khước từ

Em là người
Người con gái
Một hôm thức dậy
Thấy mình đứng dưới cơn mưa

Mưa bụi trần gian
Phủ lên tóc
Lên má
Lên cánh đồng tuổi mượt
Nuôi làn da xanh mướt
Muộn phiền

Em là người
Là người con gái
Không mẹ
Không cha

Nhưng
Làm sao
Em có thể khước từ em

Khước từ em
Khước từ thân phận làm kiếp con người!

Nguyễn Kim Tiến
10 tháng 11 năm 2010
  

   Số lần đọc: 2360

6 BÌNH LUẬN

  1. RE: Không thể khước từ
    Thơ hay! đầy tâm trạng bi quan khắc khoải…
    Sao dzậy Kim Tiến..
    .
    Nhưng
    Làm sao
    Em có thể khước từ em….
    Khước từ em
    Khước từ thân phận làm kiếp con người!

    Đúng dzậy! không thể khước từ….
    Hay lắm ! chúc KT luôn vui nhe!

  2. RE: Không thể khước từ
    Kim Tiến ơi, lời thơ như dằn vặt, ray rứt, nhưng rất hay, chúc Kim Tiến luôn vui, khoẻ.

    ” Không! Không!
    Em có phải là người
    Hay em là loài sâu bọ
    Bám trên cây đời
    Bám lá hanh hao
    Hay em là hoa chùm gửi
    Gửi thân phận buồn
    Trên những đọt cây”

  3. RE: Không thể khước từ
    Chị kim Chi và Kim Loan mến,
    Cho Tiến chia sẻ với hai chị và bạn đọc một chút về sự ra đời của bài thơ không vui mấy này.

    Cách đây một năm cũng vào mùa này, Tiến tham dự một buổi nói chuyện của Cha Nguyễn Thông nhân dịp cha lên nơi Tiến ở để quyên tiền giúp trẻ em người Việt dưới tuổi vị thành niên của chúng ta khoảng tuổi từ 8 đến 18 bị dụ dỗ hoặc bị bán qua Cambodia. Cha đã giả dạng nhiều lần len lõi vào trong những nhà chứa, nơi các em đã sống một đời sống đau đớn để chụp hình, quay phim ghi lại những mảnh đời. Cha đã cứu được một số em. Lần cuối cùng là năm ngoái, Cha đã bị ma cô hay (…)bắt được và đánh dập hai đùi của Cha nhưng Cha may mắn sống sót và trở về lại đây. Chính những câu chuyện Cha kể, những hình ảnh, những đoạn phim đã ám ảnh Tiến và Tiến đã viết lời bài hát: “Những em bé không tên” ngay sau đó. Thật vậy, các em bé không còn nhớ tên Việt Nam của mình, và Cha đặt cho mỗi em một tên Việt Nam khi Cha tiếp cận với các em.

    Và mùa lễ Tạ ơn đang về nơi đây, Tiến lại nhớ đến lần gặp gỡ này. Tiến viết bài này như một lời cảm ơn Tiến muốn gửi đến Cha, một nhắc nhớ trong Tiến, một ám ảnh, một bất lực trước thân phận làm người.

    Tiến thành thật cảm ơn hai chị đã đọc và thắc mắc vì sao? Một chút vì sao của Tiến đấy. Hãy đừng phiền lòng nếu chút vì sao này làm bạn đọc thấy nặng nề! KT

  4. RE: Không thể khước từ
    Những thân phận dù bất hạnh thế nào một khi đã được sinh ra làm kiếp con người cũng không tự chối bỏ mình, trừ khi họ tìm đến cái chết! KT luôn trăn trở và day dứt về những cuộc đời bị đồng loại vì đồng tiền đối xử thật tàn tệ. Nhưng tệ nạn này vẫn ngày đêm tiếp diễn đó KT à!

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả