Trang NhàTruyện ChưởngTrường Sinh Kiếm và các truyện tiếp theo1. Trường Sanh Kiếm - Hồi 3 - Đêm Dài Chưa Hết

1. Trường Sanh Kiếm – Hồi 3 – Đêm Dài Chưa Hết

Bạch Ngọc Kinh thở phào một hơi dài, lấy trong người ra một cái cẩm nang bằng
vàng, tùy tiện vức lên bàn.
Bất kể trong cẩm nang có gì, cái cẩm nang này xem ra cũng chính nó là một thứ
giá trị không nhỏ.
Nhưng y tùy tiện vứt ra, như vứt một thứ đồ rác rến vậy.
Mọi người đưa mắt nhìn chăm chú vào cẩm nang, ai nấy đều thở phì ra, nhưng
không ai nói tiếng nào.
Bạch Ngọc Kinh lạnh lùng nói:
– Đồ đã để trên bàn, sao các vị còn không lấy đi ?
Ba gã Thanh Long Hội nhìn nhau một cái, một người trong bọn bước lại mở tung
cẩm nang ra.
Vài chục hột màu sắc lộng lẫy lập tức lăn xuống bàn, nào là Ba Tư Miêu Nhãn
thạch, Thiên Trúc bảo thạch, mỹ ngọc Hòa Điền, minh châu lớn bằng mắt rồng.
Ngay cả ánh đèn cũng phảng phất như sáng rực lên.
Bạch Ngọc Kinh nằm duỗi ra lười lẫm trong ghế, lấy mắt nhìn đống châu báu,
ánh mắt y lộ vẻ gì đó thật kỳ quái.
Những thứ đồ này không phải là dễ dàng lấy được, y cũng đã phải trả một cái giá.
Y cũng hiểu bọn họ đại biểu cho thứ gì … rượu ngon, y phục hoa lệ, giường chiếu sạch
sẽ thoải mái, đàn bà ôn nhu mỹ lệ, và sự tôn kính ngưỡng mộ của đàn ông.
Những thứ đó là những thứ không thể thiếu được cho một hạng người đàn ông
như y. Nhưng bây giờ, y bỏ hết chúng nó, nhưng trong lòng không có một chút gì tiếc rẻ
hối hận.
Bởi vì y biết y được một thứ còn tốt hơn. Bởi vì bao nhiêu tài phú trên đời này,
cũng không thể nào lấp đầy cái hư không và tịch mịch trong lòng y.
Nhưng hiện tại, y không còn tịch mịch hư không nữa.
Tài phú để trên bàn đó, kỳ quái là, đến bây giờ vẫn không ai thò tay ra lấy.
Càng kỳ quái nữa là, ánh mắt của những người này, không những không có tí gì
mừng rỡ, ngược lại lộ vẻ thất vọng vô cùng.
Bạch Ngọc Kinh ngẩng đầu lên nhìn bọn họ, y chau mày hỏi:
– Các ngươi còn muốn gì nữa ?
Châu Đại Thiếu lắc lắc đầu.
Ba gã Thanh Long Hội cũng lắc lắc đầu.
Châu Đại Thiếu bỗng nói:
– Bạch công tử xin chờ đây một chút, chúng tôi ra ngoài một lát, lập tức sẽ về lại
ngay.
Bạch Ngọc Kinh hỏi:
– Các ngươi còn thương lượng gì nữa ?
Châu Đại Thiếu gượng cười nói:
– Có chút chuyện nhỏ.
Bạch Ngọc Kinh nhìn bọn họ, ngần ngừ một lát, rốt cuộc y để bọn họ bước ra.
Bao nhiêu người ở đó đều bước ra khỏi phòng.
Bạch Ngọc Kinh cười nhạt, đối với những người này, y không hề lo sợ gì, cũng
không sợ bọn họ có âm mưu ngụy kế gì. Y cam tâm đưa ra những thứ đó, vì y muốn
đem cô đi yên chuyện, không muốn cô bị chịu thêm chuyện gì kinh hoảng, đó thật là
chuyện ngu xuẩn đáng buồn cười.
Nhưng bọn họ còn muốn gì nữa bây giờ ?
Y đoán không ra.
Song cửa đang mở.
Y có thể thấy bọn họ đang làm gì, không ai đến bên cái lầu nhỏ kia, cái lầu nhỏ
đó vẫn còn yên tĩnh lắm.
Nhất định cô đang ngủ rất ngon.
Lúc đang ngủ, cô có vẻ như một đứa trẻ thơ, thuần chân, ngọt ngào làm sao.
Khóe miệng của Bạch Ngọc Kinh bất giác lộ một nụ cười.
Bỗng nhiên, bao nhiêu người đó lại trở về lại phòng. Trong tay mỗi người đang
cầm một cái bao, đặt lên mặt bàn, mở tung ra.
Bạch Mã Trương Tam đem lại một chuỗi minh châu.
Miêu Thiên Thiên là một chồng vàng lá.
Thanh Long Hội là một rương bạc trắng phau.
Châu Đại Thiếu là một tờ ngân phiếu mới toanh.
Những thứ đó, đối với bất cứ ai, đều là một bát tài phú, giá trị không hề dưới
những đồ châu báu của Bạch Ngọc Kinh.
Bạch Ngọc Kinh nhịn không nổi hỏi:
– Các vị tính làm gì vậy ?
Châu Đại Thiếu đứng dậy, nói:

   Số lần đọc: 8637

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả