Trang NhàTruyện ChưởngTrường Sinh Kiếm và các truyện tiếp theo1. Trường Sanh Kiếm - Hồi 3 - Đêm Dài Chưa Hết

1. Trường Sanh Kiếm – Hồi 3 – Đêm Dài Chưa Hết

Không ai trả lời.
Người trong phòng này, không một ai là không lão luyện trong giang hồ, người lão
luyện không đến lúc cần thiết, nhất định không chịu mở miệng ra.
Bạch Ngọc Kinh nói xong câu đó, cũng ngừng lại, ánh mắt đưa qua Châu Đại
Thiếu, sau đó qua từng người một, đến Triệu Nhất Đao, mới chầm chậm nói:
– Ta là ai, chắc các vị đều đã biết ?
Mỗi người đều gật đầu, ánh mắt lại bất giác đưa về chỗ thanh kiếm.
Bạch Ngọc Kinh bỗng cười lên một tiếng rồi nói:
– Các thứ các vị muốn, đang nằm trong người ta đây.
Mỗi người đều mở tròn mắt ra, ánh mắt ai nấy đều tràn đầy khát vọng, ham muốn,
tham lam.
Bạch Mã Trương Tam vốn là một người đàn ông rất anh tuấn, nhưng bây giờ y
bỗng biến ra thật đáng thương không tả được.
Chỉ có gã áo đen là gương mặt vẫn không lộ vẻ gì, bởi vì trong lòng y không có
dục vọng. Y vốn là một người xấu xí nhất trong bọn, nhưng trong đám người đó, xem ra
y bỗng biến thành thật khả ái.
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Các vị muốn lấy các thứ này, cũng đơn giản lắm, chỉ cần các vị hứa cho ta một
chuyện.
Châu Đại Thiếu nhịn không nổi mở miệng hỏi:
– Chuyện gì ?
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Lấy thứ đồ này đi rồi, là lập tức đi ngay, từ nay trở về sau không được lại tìm ta.
Mọi người mở mắt ra càng lớn hơn, hiển nhiên vừa kinh kỳ vừa mừng rỡ.
Không ai ngờ rằng điều kiện của y lại có đơn giản dễ dàng như vậy.
Châu Đại Thiếu ho khẽ lên hai tiếng, gượng cười nói:
– Chúng tôi và Bạch công tử trước giờ không có gì hiềm khích, hiệp danh của
Bạch công tử, chúng tôi đã ngưỡng mộ từ lâu, chỉ cần lấy được thứ đồ này, dĩ nhiên là
chúng tôi đi ngay, không những vậy sau này không ai dám lại quấy nhiễu Bạch công tử.
Triệu Nhất Đao lập tức gật đầu ra dấu đồng ý lắm.
Bạch Mã Trương Tam và ba gã Thanh Long Hội dĩ nhiên cũng không có gì để nói.
Miêu Thiên Thiên thì có chuyện để nói.
Y bỗng hỏi:
– Không biết Bạch công tử tính đưa thứ đồ này cho ai ?
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Đó là chuyện của các ngươi, tốt nhất là các ngươi tự mình thương lượng với
nhau.
Bạch Mã Trương Tam nhìn nhìn Miêu Thiên Thiên, rồi lại nhìn nhìn Châu Đại
Thiếu, chau mày không nói gì.
Ba gã Thanh Long Hội hình như cũng muốn đứng dậy nói gì, nhưng đảo quanh
tròng mắt một cái, lại thôi không nói.
Châu Đại Thiếu bỗng nói:
– Thứ đồ này từ Thanh Long Hội ra, tự nhiên là nên trả lại cho các đại ca trong
Thanh Long Hội.
Triệu Nhất Đao vỗ tay nói:
– Đúng vậy, có lý lắm.
Ba gã Thanh Long Hội lập tức đứng dậy, hướng về bọn họ vái một cái.
Người đứng giữa nói:
– Hai vị trượng nghĩa nói giùm, Thanh Long Hội nhất định không quên công ơn
hai vị.
Triệu Nhất Đao nghiêng người nói:
– Không dám.
Châu Đại Thiếu mỉm cười nói:
– Vạn Kim Đường sau này còn nhờ Thanh Long Hội nhiều lắm, ba vị đại ca hà tất
phải khách khí.
Người này xem ra có vẻ như một đại thiếu gia cả ngày chỉ biết ăn, nhưng ăn nói
làm việc, hoàn toàn tinh minh lão luyện quá chừng, chính là một người làm ăn đúng
mực. Xem gió chuyển đà, đầu cơ thủ xảo, những chuyện đó hình như trời sinh y rất hiểu
tường tận.
Miêu Thiên Thiên trừng mắt nhìn y một cái, tuy trong lòng không phục, cũng
không biết làm sao.
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Chuyện này có phải như vậy là đã quyết định xong xuôi rồi ?
Miêu Thiên Thiên nói:
– Hừ.

   Số lần đọc: 8638

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả