– Tìm ai ?
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Ngươi có biết cái gã quan sai đội mũ hồng anh, và tên bán mì đi đâu không ?
Phương Long Hương chau mày nói:
– Bọn họ không đi tìm ngươi, ngươi lại đi tìm bọn họ ?
Bạch Ngọc Kinh hỏi:
– Không lẽ ngươi không hiểu “Tiên phát chế nhân” ?
Phương Long Hương suy nghĩ một giây, nói:
– Không chừng ta có thể tìm được bọn họ.
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Tốt, ngươi tìm bọn họ đến đây, ta ở trong phòng ăn chờ.
Phương Long Hương nhìn y, có vẻ do dự, lại có vẻ nghi ngờ, y nhịn không nổi hỏi:
– Ngươi rốt cuộc muốn làm gì vậy ?
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Chỉ bất quá muốn đưa một thứ cho bọn họ.
Phương Long Hương hỏi:
– Thứ gì ?
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Bọn họ muốn thứ gì, ta đưa bọn họ thứ đó.
Phương Long Hương thở ra nói:
– Được rồi, ta đi đây. Hy vọng ngươi đừng giết người ở đây, cũng đừng bị ai giết,
đỡ cho ta sau này còn ăn cơm xuống cổ.
oOo
Châu Đại Thiếu hình như đã ngủ.
Bỗng nhiên, song cửa bình lên một tiếng bị tung bật ra, một người đang đứng
trước song cửa, chỉ trong khoảng khắc nhỏ, người y đã đến bên giường, vỏ kiếm trong
tay y đưa sát vào cổ họng của Châu Đại Thiếu:
– Đi theo ta.
Châu Đại Thiếu chỉ còn nước đi theo.
Y chưa hề nghĩ tới trên đời này lại có người thân thủ nhanh đến như vậy. Y bước
ra khỏi cửa, gã mặc áo đen đi theo sát y như chiếc bóng, không phải là để bảo vệ y,
mà là để y bảo vệ.
Y ra khỏi cửa, bèn phát hiện ra Miêu Thiên Thiên và ba gã Thanh Long Hội đã
đứng trong sân, gương mặt không dễ coi hơn y bao nhiêu.
Đèn đã được đốt lên. Mười ngọn đèn.
Ánh đèn tuy sáng, nhưng gương mặt của mỗi người vẫn còn toàn bộ thật khó coi.
Bạch Ngọc Kinh thì ngoại lệ.
Gương mặt y thậm chí còn lộ ra một nụ cười.
Chỉ tiếc là không ai đi nhìn gương mặt y, cặp mắt của người nào cũng đều nhìn
lom lom vào thanh kiếm của y.
Vỏ kiếm cũ kỹ, giây thao trên vỏ kiếm cũng cũ kỹ như vậy, không còn thấy rõ
màu sắc của nó vốn là màu gì.
Thanh kiếm này nhất định đã giết không biết bao nhiêu người.
Thanh kiếm nằm trong cái vỏ cũ kỹ ấy, nhất định là bén nhọn đáng sợ lắm. Bởi
vì đây vốn là thanh kiếm đáng sợ nhất trong giang hồ.
Trường Sinh Kiếm !
Y chỉ có đi giết người, trước giờ chưa một ai giết được y !
Châu Đại Thiếu bỗng hối hận quá, đáng lý ra không nên đi đắc tội với Miêu
Thiên Thiên, nếu không hai người bọn họ mà liên thủ lại, không chừng còn có hy vọng,
nhưng bây giờ …
Hiện tại y bỗng thấy Bạch Mã Trương Tam và Triệu Nhất Đao đang bước vào, hai
người này chắc chắn cũng là cao thủ đệ nhất lưu trong giang hồ.
Ánh mắt của Châu Đại Thiếu lập tức lại tràn đầy hy vọng.
Mỗi người đều hiểu thầm trong bụng, mình chỉ có hai con đường: Giết người ta !
Hay bị người ta giết.
oOo
Mỗi người đều nghĩ trật cả.
Bạch Ngọc Kinh cũng biết bọn họ nghĩ trật, nhưng y cố ý sa sầm nét mặt nói:
– Các vị đến đây vì lẽ gì, ta đã biết rồi.
Số lần đọc: 8638
