Lần cuối cùng và cũng là lần đầu tiên tôi gặp lại thầy sau khi rời Trinh Vương để về Sài gòn học, là một ngày đầu tuần thứ nhất của tháng tư năm 1975.
Tôi gặp thầy và cô trên đường Nguyễn Huệ, đoạn gần Ngân khố Quốc Gia – Hôm đó tôi đi cùng với mẹ để rút tiền gửi ngân hàng Việt Nam Thương Tín từ Quy Nhơn chuyển vào; do lúc bấy giờ QN đã không còn thuộc quyền kiểm soát của chế độ Việt Nam Cộng Hòa nữa – Gặp lại thầy cô giữa những ngày mùa hạ khác thường, những ngày mọi người như đang ngồi trên thùng thuốc súng, tôi mừng hơn bắt được vàng; mặc dù thầy là người mà tôi “ngán” nhất trong năm cuối cùng học ở Trinh Vương; nhưng thầy cũng lại là người mà tận trong thâm tâm tôi thương quý nhất. Tất cả những ai biết thầy cũng đều phải công nhận thầy là người mà khi mới gặp lần đầu rất khó có cảm tình, nhưng nếu học với thầy thì kiến thức chuyên môn cùng sự tận tâm của thầy chắc chắn không một ai có thể quên được
Tại sao tôi ngán thầy các bạn biết không ? Ngày xưa các trường tư thục thường mong có tỷ lệ học sinh trường mình đậu tú tài cao (vì như thế thì năm học tới sẽ có nhiều phụ huynh cho con mình theo học hơn). Có lẽ một phần vì như thế, cũng như muốn cho học trò của mình đạt kết quả tốt, nên mức học phí ở trường Trinh Vương chúng tôi vẫn giữ bằng những trường khác nhưng số giờ học của các môn chính đều tăng lên gấp đôi. Thầy Quan dạy chúng tôi môn Hình học không gian – Quang hoc – Điện và cả Hóa học nữa. Các bạn thử tưởng tượng, tất cả chừng ấy môn đều gấp đôi giờ lên thì một tuần chúng tôi gặp thầy bao nhiêu buổi ?. Hầu như ngày nào chúng tôi cũng gặp thầy. Có khi cả buổi sáng, vừa nghỉ trưa xong. chiều vào lại gặp thầy. Mà không hiểu sao, hễ cứ vào lớp là thầy lại gọi tôi lên bảng (có lẽ tại tôi ngồi bàn đầu, lại ngồi đầu bàn chăng ?!) .
Cứ tưởng tượng và nhớ lại dáng đi của thày khi vào lớp, là các bạn thấy tức cười liền. Nhiều khi vừa bước vào lớp, chưa đến bàn của giáo viên, thầy đã vừa đi vừa nói mà không cần nhìn chúng tôi: “Chị Thu lên bảng ! ”. Một đứa vừa dốt, vừa thiếu óc tưởng tượng như tôi lại phải Hình học không gian, mà “tra tấn” kiểu đó thì làm sao tôi không ngán cơ chứ. Mà đâu phải chỉ một môn Toán, còn Quang học, Điện học và nhất là Hóa học nữa mới chết người. Có nhiều hôm tôi và nhỏ bạn chở nhau đi ăn sáng tận trong khu sáu (quán phở Công Binh), và quyết cố tình vào lớp trễ hơn thầy 5 phút. Cứ tưởng thoát nạn, ngờ đâu khi vào lớp thì thấy thầy đang săm soi quyển sổ điểm danh và trên bảng thì chưa có bạn nào “thế mạng”. Tôi đau khổ về chỗ, vừa bỏ cặp vào hộc bàn thì đã thấy thầy “chiếu tướng”… : “ Chị Thu…”. Không đợi thầy nói hết câu, tôi đã phải vừa cười vừa mếu để lên bảng. Mấy đứa bạn thân của tôi thắc mắc: “Sao ông thầy Quan lúc nào cũng kêu con Thu vậy bay, chắc ổng ghét nó ?… ”. Tôi thì không nghĩ như vậy nhưng tôi lại nghĩ có lẽ tại tôi cùng họ Phạm với thầy nên thầy hay gọi tôi chăng, nếu thế thì sao thầy không gọi Thu Lan, nó cũng họ Phạm (trong lớp chỉ có hai đứa tôi họ Phạm)
Thật tình cho đến tận mấy chục năm sau tôi vẫn không hiểu tại sao thầy hay gọi tôi lên bảng, nhưng dù vì bất cứ lí do nào chăng nữa tôi vẫn cám ơn và vô cùng biết ơn thầy, chính vì như thế mà tôi phải làm bài, học bài mỗi ngày để không phải “chào cờ” trên bảng. Dĩ nhiên cũng có nhiều khi bị chào cờ vì không biết giải bài ra sao, nhưng chưa bao giờ thầy mắng mỏ tôi một tiếng nào. Nhờ thầy và thầy Độ nên khi vào Sài Gòn học tôi đã rất tự tin dơ tay xung phong lên bảng giải toán mà không mặc cảm mình là một cô học trò tỉnh lẻ, nhút nhát quê mùa.
Thầy Quan và thầy Độ là hai thái cực, trong lúc thầy Độ giảng bài xong, quăng viên phấn kết thúc bài dạy, đĩnh đạc bước ra khỏ lớp gần như đúng giờ thì thầy Quan, có nhiều khi “ăn gian” luôn giờ ra chơi của chúng tôi, và khi thầy bước ra khỏi lớp thì hai bên túi quần thầy hình như luôn dính đầy phấn.
Thầy có nhiều đặc điểm để tôi luôn nhớ về thầy, ví dụ như dáng đi của thầy, chiếc xe của thầy, trong lúc thầy Độ đi chiếc Honda 67, thầy Giác, thầy Tâm, thầy Tùng đi Vespa, Lambretta thì thầy Quan đi chiếc Suzuki Dame. Các thầy khác để xe bên ngoài nhà để xe, thì thầy lại luôn dắt xe vào góc cầu thang bên trong đường dẫn lên phòng giáo viên. Các thầy khác hay ghé phòng giáo viên trước giờ vào lớp thì thầy hầu như vừa đến trường, dựng xong chiếc xe, lên hết cầu thang là chuông reo và cứ thế là thầy vào thẳng lớp chúng tôi. Các điểm khác thỉnh thoảng còn cười đùa với học trò, riêng thầy thì tôi nhớ hình như không bao giờ chúng tôi dám giỡn hớt…Thế nhưng không vì thế mà chúng tôi không thương yêu thầy. Tôi nhớ hồi đó có lẽ thầy là người duy nhất thỉnh thoảng lái xe hơi đi dạy học. Kỷ niệm về thầy cũng không nhiều như kỷ niệm với thầy Châu và các soeur nhưng chắc chắn không bao giờ chúng con không nhớ đến thầy.
Con xin lỗi là trong những năm tháng qua con đã không biết tin tức gì của thầy, không biết thầy ở đâu, nhưng mỗi khi bạn bè chúng con gặp nhau, chúng con luôn nhắc đến các thầy cô, các soeur đã từng dạy chúng con dưới mái trường Trinh Vương và lúc nào tụi nó cũng nhớ đến thầy và luôn kèm theo câu: “Chị Thu lên bảng! ”
Con cám ơn công ơn thầy đã dạy dỗ chúng con. Nhờ có thầy và các thầy cô khác mà ngày nay chúng con mới có được chỗ đứng dù nhỏ nhoi trong xã hội này.
Thầy qua đời chúng con không hay biết – Bài viết này như một nén hương kính viếng hương hồn thầy- con nghĩ rằng thầy đang ở đâu đó và thông cảm cho chúng con, những đứa học trò đang tản mác khắp nơi trên thế giới này- Phù hộ cho chúng con thầy nhé!
Con xin thay mặt tất cả các bạn Trinh Vương đã từng học với thầy.
Phạm Thiên Thu
Số lần đọc: 2534
