Trang NhàThơHuyền TrânThư Về Xứ Lạnh

Thư Về Xứ Lạnh

Giờ này chắc hẳn nơi anh
Một phương trời lạnh mấy cành tuyết rơi
Xa nhau đã mấy thu rồi
Có khi nào thấy bồi hồi không anh ?

Đê sông Hồng gió mong manh
Còn anh đâu nữa mà tranh thả diều
Lối về Hàng Chiếu đìu hiu
Còn anh đâu nữa mà dìu em đi
Nhớ anh không biết làm gì
Một trăm ngọn cỏ thầm thì dưới chân
Giờ này chắc hẳn nơi anh
Tuyết rơi trắng xóa những cành thông non
Nhớ nhau chỉ lá thư buồn
Em mang theo khắp nẽo đường em đi
Thương mà chi nhớ mà chi
Gần nhau không được lấy gì giận nhau.
Giết nhau chẳng cái hôn đầu
Giết nhau bằng cái u sầu độc chưa !
Từ ngày thư vắng tin thưa
Mỗi ngày là mỗi chiều mưa Tây Hồ
Để cho bím tóc ngẩn ngơ
Áo xanh ngày ấy bây giờ áo thâm
Giờ này bên ấy đang xuân
Ai đem thương nhớ mà đong ân tình
Ngày xưa ai nói em xinh
Ngày xưa ai nói tụi mình xứng đôi
Để giờ em bước lẻ loi…
Phố đêm hiu hắt sương rơi đầu cành
Giờ này chắc hẳn nơi anh
Trái tim ngày ấy đã dành cho ai…

Huyền Trân
  

   Số lần đọc: 2447

2 BÌNH LUẬN

  1. Lua Hong
    Thu em nhu lua ho^`ng
    De^’n vo’i anh giua do^ng
    Suoi tim anh a^’m lai
    Ddo^n cao no^~i nho’ mong

    Mong manh gio’ so^ng Ho^`ng
    Mua Ta^y Ho^` lanh kho^ng?
    Em co`n thuong, co`n nho’?
    Gui the^m thu nga`y do^ng!

  2. Hoài vọng
    Có biết rằng xa vắng anh
    Lòng em giá lạnh trơ cành tuyết rơi
    Xa nhau biền biệt xa rồi
    Thu tàn, đông giá bồi hồi nhớ anh
    Em như sương khói mong manh
    Lạc loài con trẻ mơ tranh, chơi diều
    Xa anh hoang vắng hắt hiu
    Con đường tình cũ… ai dìu bước đi
    Xa anh em biết nói gì
    Sương đêm lẻ bóng, xuân thì dừng chân
    Anh xa có biết chăng anh
    Bão bùng mưa gió trên cành lá non
    Miên man hoài vọng nỗi buồn
    Xa anh chẵng muốn ra đường bước đi
    Cô đơn lối cũ mà chi
    Buồn đau hờn oán biết gì với nhau
    Xót xa một mối tình đầu
    Nụ hôn nồng cháy, chừ sầu đau chưa
    Lời tình nồng thắm sao thưa
    Mịt mùng u ám rũ mưa Tây Hồ
    Qua song dậu cửa ngẩn ngơ
    Môi hồng mòn mõi bao giờ sẽ thâm
    Mộng đời có mấy mùa xuân
    Đợi chờ dằng dặc gió đong đưa tình
    Biết rồi xuân mộng còn xinh
    Biết rồi duyên nợ cho mình lứa đôi…!!!
    Đường tình lối cũ lẻ loi
    Ngày đông biền biệt lá rơi lìa cành
    Dẫu cách trở; vẫn biết anh
    Trái tim son sắc để dành riêng ai

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả