Rượu Bàu Đá mang từ xứ nẫu
Đốt cháy lòng thằng bạn xa quê
Ngồi xé mỏng từng nụ cười sương khói
Thả xuống mặt hồ bừng gương mặt ngô nghê
Giữa Đà Lạt tìm đâu ra Bình Định
Đành lấy giọng người pha ngọt rượu quê hương
Rót nỗi nhớ vào đầy ly chếnh choáng
Sủi tăm lên trong vắt tấm lòng
Những cánh tay thông níu vào nhau đứng thẳng
Nhìn nắng xa trời lững xửng mà thương
Rượu long lanh hay mắt người Bàu Đá ?
Đà Lạt nghiêng đời rơi nhói giọt đồng hương
Trại sáng tác Đà Lạt 03/2007
Nguyễn Thanh Xuân
Số lần đọc: 3977

Rưng rưng tình quê
Bài này tui đã nghe khi uống rượu với anh Xuân ở Đà Lạt. Mới đây lại được nghe diễn ngâm trong đêm thơ Nguyên Tiêu 2010 ở Bình Định. Nghe mà rưng rưng cho cái tình quê hương. Cái thứ rượu Bàu Đá đúng là “rượu tình” như anh đã viết trong một bài thơ khác…