… Thịnh Tiểu Nha là vợ của gã.
Thịnh Tiểu Nha cũng là con gái đầu của bang chủ Sinh Tiền Bang.
Ngu Vĩnh Trú kết hôn với Thịnh Tiểu Nha rồi, chắc chắn đã đem thực lực của Sinh Tiền Bang tụ hợp vào với của y.
Có điều Thịnh Tiểu Nha cũng biết, Ngu Vĩnh Trú thật ra chẳng yêu thương gì mình.
Ngu Vĩnh Trú sở dĩ kết hôn với cô ta hoàn toàn là vì Ngu lão đầu tử đã cực lực chủ trương.
Cô ta cũng biết Ngu VĩNh Trú hay làm chuyện gì sau lưng mình: ngày cả cô vợ bé của Ngu lão đầu tử là Tiểu Mão, gã cũNg dan díu vào.
Hiện tại Ngu Vĩnh Trú đã giết Ngu lão đầu tử đi rồi, cô ta cũng đã giết Ngu Vĩnh Trú, là có thể xoay chuyển bàn cờ, biến Đa Lão hội ngược lại thành ra bang trợ cho Sinh Tiền bang.
Dù gì, lãnh tụ của Đa Lão hội là Bạch Vãn cũng đã sớm co chuyện ám muội với cô ta, mà Bạch Vãn cũng chẳng màng Đa Lão hội sẽ thâu gồm Sinh Tiền bang, hoặc là Sinh Tiền bang thâu gồm Đa Lão hội, chỉ cần gã nắm quyền trong tay, không những vậy, quyền thế càng lúc càng lớn là được rồi.
Ngu lão thái gia Ngu Chiêu Phong đã chết.
Chúng tôi cũng đã già.
Ngu lào đầu tử Ngu Lịch Chi đã chết.
Chúng tôi lại càng già hơn.
Ngu thiếu gia Ngu Vĩnh Trú cũng đã chết.
Hiện tại Bạch Vãn đang nắm quyền.
Không những gã có một bầy tâm phúc đó: bọn Phụng Thủy Luân Trương Nhất Viên, Long Phi Phụng Vũ Tống Tiểu Kê, Khẩu Thị Trang Độc Chung, Tam Bát Bệnh Phu Tế Tuyệt, hết sức ủng hộ gã, gã còn có Thịnh Tiểu Nha đầu kia đem lại thực lực là Sinh Tiền bang.
Địa vị của gã chẳng thể nào lay động nổi.
… Chiến đấu với Cô Hàn Minh và cùng táng xác với cha con họ Ngu, một đám trung thành với Ngu Vĩnh Trú là Đại Triệt Đại Ngộ Tăng Kim Giác và tâm Phi Dương Độc Thác cũng đều không còn mạng.
Ngay cả hai người sư đệ của chúng tôi, Tư Đồ Văn và Tư Không Vọng, cũng song song chiến tử.
Nguyên nhân bọn họ chiến tử, chúng tôi đều hiểu ngầm trong bụng.
… Trong một tình cảnh chỉ biết phấn thân bảo vệ chủ tử, liều mạng chiến đấu, mặt trước và mặt sau đều thụ địch, viện binh không một ai đó, làm sao mà không chiến tử nhĩ!
Chúng tôi biết đấy, chúng tôi cũng nhớ đấy.
Nhớ kỹ mối thù.
Nhớ kỹ bài học quý giá.
Bạch Vãn cái gã trẻ tuổi đó, thật ra so với Ngu thiếu gia cái người trước giờ vốn dưỡng tôn xử ưu, xem ra còn tinh cán còn thông minh hơn nhiều.
Gã lập tức thăng sư huynh sư đệ chúng tôi, còn có mấy vị trưởng lão khác nữa : Diệp Linh Phong, Trương Đạo Hải và Mạc Ải Nhất, Tứ Cứu tiên sinh, lên là “Cung Phụng”.
Gã ra chiêu đó làm tắc nghẽn miệng lưỡi bọn chúng tôi.
Gã đối đãi bọn chúng tôi mười phần lễ độ, vô cùng kính cẩn, chính gã cũng rất khiêm nhượng, dung chứa được người, điều đó làm chúng tôi cảm thấy phiêu phiêu, quên đi hết cả đấu chí; thôi thì cũNg xong, trước giờ tranh quyền đoạt lợi, trước sau gì cũng đổ máu, thì Ngu lão đầu tử bị Ngu thiếu gia giết đó, Bạch Vãn giết Ngu thiếu gia, cũng chẳng có gì là sai lầm đâu, chỉ cần Bạch Vãn làm sao lãnh đạo được chúng tôi ráng sức mà chèo lái Đa lão hội, trở thành hùng tráng cường thịnh, thì có gì là không hay nhĩ ?
Chúng tôi trong lòng đã có ý thư thả như vậy, bàn để cho kế hoạch gian giảo của Bạch Vãn được toại nguyện.
Đợi đến lúc Cô Hàn Minh muốn vì phó minh chủ của họ là Tần Hướng Dương báo thù, do minh chủ của họ là Nhất Mao Bất Bạt Tế Qua Hán tự thống lãnh, ban đêm đánh úp Đa Lão hội. Bạch Vãn hạ lệnh nghinh chiến, bọn chúng tôi mấy vị nguyên lão cung phụng đáng thương đó, bèn hết mình quên sống quên chết ráng sức bảo vệ, vì Đa Lão hội chiến đấu.
Kết quả là:
Tiễn Đảm Kim Tâm Mạc Ải Nhất chiến tử.
Thiên La Diệp Linh Phong bị trọng thương.
Ngoài ra còn có tới bốn trưởng lão khác đã hy sinh bỏ mình.
Trận đó, làm nguyên khí bọn chúng tôi bị tổn thương nặng nề.
Điều đó lại càng làm cho lời nói chúng tôi sau này càng không có bao nhiêu lực lượng.
Sau đó chúng tôi mới phát hiện ra, những kẻ thương vong đa số đều nằm trong bọn thành viên thuộc cấp trưởng lão.
Bọn tráng niên như Trương Nhất Viên, Tế Tuyệt, Tống Tiểu Kê, Trang Độc Chung, nếu không tình cờ không có mặt ở đó, thì là đang thủ ở tổng đàn, hoặc là không nhảy ra ứng chiến.
Nếu không phải là bọn tử địch của Cô Hàn Minh là Vạn Kiếp Minh và Mãnh Quỹ bang thừa cơ bao vây tổng đàn của Cô Hàn Minh, giặc đến dưới thành, Tế Qua Hán cũng còn chưa chịu quay binh về cứu đâu, còn không chịu bỏ chuyện tấn công Đa Lão hội.
Còn không thì, bọn chúng tôi lại càng thương vong nhiều thêm nữa …
Còn bọn Sinh Tiền bang, cũng chẳng hề kịp thời lại cứu chúng tôi.
Chuyện đó làm chúng tôi rốt cuộc hiểu ra được một chuyện:
Bạch Vãn, cái gã thí chúa đoạt quyền hành kia, rốt cuộc có phải là đang một mặt trấn an chúng tôi, một mặt muốn trừ khử đi hết bọn nguyên lão chúng tôi chăng nhĩ ?
Trận đó tuy làm cho chúng tôi thương vong nặng nề, nhưng làm cho chúng tôi bắt đầu cảm thấy được cái ý vị “thố tử hồ bi”, không những vậy, còn bắt đầu chú ý lưu tâm vài chuyện.
Chúng tôi phát hiện ra ít nhất là hai chuyện:
Bạch Vãn lên nắm quyền rồi, không phải như Ngu Vĩnh Trú, gã đó một mặt nói muốn lập hội quy mới, cải cách này kia, để đáp ứng với thời thế, trùng chấn oai danh của Đa Lão hội, không xem chúng tôi ra gì, thật ra thì lè phè hưởng lạc, chẳng mong gì tiến thủ, xem ra cũng chẳng thật tình đi làm chuyện gì. Còn Bạch Vãn thì không phải vậy, một mặt chỗ nào gã cũng rất tôn trọng chúng tôi, thỉnh giáo ý kiến chúng tôi, nhưng một mặt thì ngấm ngầm cải cách chỉnh đốn, điều động bố trí, chỉ chưa được nửa năm, Đa Lão hội hoàn toàn đà biến hẳn hình dạng.
Số lần đọc: 9213
