Đại Hạ diệt vong rồi, bọn cựu bộ của Minh Ngọc Trân đem tiểu hoàng đế của Đại Hạ dời về núi Đại Tuyết sơn, giữa Tây Tạng và Tứ Xuyên, vẫn lấy tổ chức của Di Lặc giáo để hoạt động, tôn người nối dõi dòng họ vua của nước Đại Hạ làm giáo chủ, một đám tướng lãnh của nước Đại Hạ thì làm đà chủ, hộ pháp vân vân, vẫn phụng hành giáo quy của Bành Doanh Ngọc, tôn ông ta làm tổ sư, bí mật phát triển thu tập giáo đồ mọi nơi, bởi tổng đàn Liên Hoa đài của Di Lặc giáo ở trên ngọn Đại Tuyết sơn quanh năm tuyết phủ, mấy chục năm nay lại rất ít hoạt động trong giang hồ, cao nguyên Tây Tạng lại ở một dãy hoang vu không ai lui tới, do đó mọi người dần dần quên lãng họ. Hiện giờ, mọi người thấy Di Lặc giáo bỗng dưng đem hơn hai ngàn người lại bao vây mình, trong bụng ngấm ngầm kinh hãi. DưƠng Oai biết Di Lặc giáo lần này đến không phải có ý đồ gì tốt đẹp, thứ nhất là tìm mình báo thù mười mấy năm trước đã giết Gia Cát Tuấn, thứ hại tài sản lớn lao của Uông Trực hẳn là hấp dẫn được bọn họ.
Thật ra, Dương Oai làm sao biết được, y và đồng bọn suốt đưỜng đi đều được thuận lợi là hoàn toàn do Di Lặc giáo đã âm thầm an bày, bọn họ phái ra một số cao thủ trên đường đi đánh cho đám phỉ đồ tính cướp tiêu một trận tơi tả, do đó bọn Dương Oai mới được bình an vô sự đến Ngọc Môn quan, vì vậy Di Lặc giáo bèn ở ngoài quan đợi bọn Dương Oai lại, ngoài quan hoang vu chẳng một bóng người, chính là một chỗ lý tưởng cho bọn họ cướp tiêu.
Chỉ thấy trung niên thư sinh đeo mặt nạ da người thúc ngựa về phía trước cao giọng hỏi:
– Vị nào là Dương tổng tiêu đầu ?
Dương Oai biết hôm nay không thể tránh khỏi một trận ác chiếm, chẳng hề sợ hãi, thúc ngựa tới trước nói:
– Tại hạ chính là Dương Oai, tôn giá là ai ?
Thư sinh liếc nhanh tới Dương Oai một cái, rồi ôm quyền hành lễ nói:
– Dương tổng tiêu đầu mạnh khỏe ? Tại hạ là Minh Hạ Hạ, là thiếu giáo chủa của tệ giáo.
Nói rồi quay người lại chỉ mấy người sau lưng mình giới thiệu:
– Mấy vị này là hộ pháp của tệ giáo, chúng tôi ngưỡng mộ đại danh của Dương tổng tiêu đầu đã lâu, hôm nay được gặp, thật là đắc tâm nguyện bình sinh.
Dương Oai cười nhạt một tiếng nói:
– Không dám, Dương Oai là một hán tử thô dã, thiếu giáo chủ đề cao quá đáng.
Minh Hạ Hạ cười nói:
– Dương tổng tiêu đầu quá khiêm tốn, tiêu cuộc của ông oai chấn bốn bể, giang hồ còn ai không biết đến trác hiệu Diêm Vương Phán Quan, ngay cả bọn tại hạ là dân chốn man dã còn nghe danh như sấm dội đấy thôi!
Dương Oai cười lớn nói:
– Thiếu giáo chủ suất lãnh bao nhiêu người ngàn dặm bôn ba đến nơinày, chắc không phải chỉ xem mặt mỗi mình Dương Oai này chứ!
Mấy người phía sau Minh Hạ Hạ thấy Dương Oai rất là vô lễ, ai ai cũng trừng mắt nhìn Dương Oai, Dương Oai làm như không thấy, y biết hôm nay lành ít dữ nhiều, hơn mười năm trước, đối phương chỉ có mỗi một Gia Cát Tuấn mà mình cũng chỉ may mắn mới thắng được lão ta, bây giờ đối phương điều động sáu hộ pháp lại, bên mình ngàn vạn lần không phải là đối thủ của người ta, do đó đã sớm bỏ chuyện sống chết ra ngoài không thèm nghĩ tới.
Minh Hạ Hạ biết Dương Oai đang nói mỉa mình, cũng không tức giận, mỉm cười nói:
– Dương tổng tiêu đầu quả thật là người thẳng thắn, chúng tôi lần này đợi ở đây, thứ nhất là ngưỡng mộ oai danh của ông, muốn chiêm ngưỡng phong thái của Dương tổng tiêu đầu, thứ hai là nhờ tổng tiêu đầu giao cho một người, để tiện chúng tôi tìm lại hai thứ thánh vật của tệ giáo đã bị đánh mất bấy lâu nay, đồng thời gia phụ mời tổng tiêu đầu đến tổng đàn hàn huyên mấy ngày.
Dương Oai cười một tràng dài nói:
– Di Lặc giáo các ngươi giết người cướp của, tàn sát quan binh bách tính, tên nào cũng giết người không nháy mắt gớm tay, trong giang hồ còn ai không biết, các ngươi muốn cướp hàng, cứ việc sảng khoái động thủ, không cần phải mũ áo chỉnh tề giả làm chính nhân quân tử, Dương Oai bất tài, nhưng không phải là hạng tham sống sợ chết, động thủ đi thôi!
Lão già bên trái phía sau Minh Hạ Hạ nghe nói, không chịu nổi lớn tiếng hét lên:
– Nói bậy, tệ giáo huynh đệ trước giờ hành hiệp trượng nghĩa, thế thiên hành đạo, vì bách tính trừ gian diệt bạo, giết toàn là bọn đại gian đại ác, ngươi là bậc nhân sĩ vũ lâm lại đi làm chó săn cho quan phủ còn không biết nhục, ở đây còn nói tầm xàm!
Minh Hạ Hạ quay đầu lại nói với lão già:
– Tả hộ pháp, không được vô lý!
Lão già nghe nói, cúi đầu trả lời:
– Vâng! Thiếu giáo chủ.
Nói rồi gầm đầu xuống.
Dương Oai thấy lão già không dám lên giọng, tựa hồ đối Minh Hạ Hạ rất là sợ hãi, y thấy lão già thái dương huyệt gồ cao lên, cặp mắt tinh quang như điện, hai tay khô đét như que củi, gân xanh nổi lên sợi sợi, nhìn là biết vũ công của lão đã đến mức đăng phong tạo cực. Y không biết lão già này mấy chục năm trước là tay cao thủ vũ lâm lừng danh thiên hạ. Thì ra, lão già này tên là Tả Dũng Cương, là cao túc của Di lặc giáo, lúc lão còn trẻ vốn là một kiện tướng dưới trướng Minh Đại Hải, nước Đại Hạ diệt vong rồi, lão theo mọi người hộ tống chủ nhân lên Đại Tuyết sơn, ủng tải con của Minh Ngọc Tra6n là Minh Đại Hải làm giáo chủ, các quan chức lớn chức nhỏ thì làm hộ pháp đường chủ, đời đời trung kiên với Di Lặc giáo, tiếp tục triển khai hoạt động, mở rộng thu thêm giáo chúng, mưu đồ trùng chỉnh trống cờ đoạt lại giang sơn.
Số lần đọc: 10044
