Còn 2 tuần nữa là đến Tết, tôi nhớ lại những cái Tết thời tuổi nhỏ ở quê nhà khi mà ông bà, cha mẹ, anh chị em tôi còn quây quần đông đủ… và thời gian này là lúc mọi người náo nức đi chọn mua thiệp Tết viết lời Chúc Mừng Năm Mới gởi cho thân bằng quyến thuộc bằng đường bưu điện hay trao tay nhau.
Thời tuổi nhỏ tôi rất thích Tết, cứ mong Tết đến để có dịp được sắm quần áo mới, giày dép mới, được bà nấu nồi nước sôi pha cho âm ấm rồi tắm “tất niên” cho mình vào ngày cuối năm và được người lớn trong nhà dặn dò nhiều lần là phải để ý đừng làm đổ bể ly chén trong mấy ngày Tết, sợ xui cả năm!!!
Đêm giao thừa tôi ráng thức để nghe pháo nổ, bước sang sáng Mồng 1 anh chị em tôi mặc đồ mới, tóc chải gọn gàng đứng sắp hàng ngay ngắn trong phòng khách chúc Tết ông bà, cha mẹ để lãnh tiền lì xì và câu chúc năm nào cũng như năm nào mà sao tôi luôn phải khổ công chuẩn bị mấy ngày trước đó!! Sau đó cả gia đình tôi đi thăm mộ… chiều Mồng 1 thì tôi được dẫn đi chợ Gò chơi. Ba ngày Tết anh em họ nhà tôi tụ nhau ở nhà bác để chơi bài, nào “Bầu Cua Tôm Cá Gà Nai”, đến “Xì Lát”, “Cát Tê”, qua “Bài Cào”, “Cờ Cá Ngựa”, “Sâm Hường”… Ăn và chơi ba ngày Tết nhưng bọn con nít chúng tôi không quên lịch trình của khách đến nhà để mà chạy về chúc Tết, hí hửng nhận tiền lì xì và cái thú sau đó là săm soi đếm mấy tờ tiền mới, khoe nhau số tiền mình nhận được!! Đến Mồng 5 thì mấy anh em họ rủ nhau đi Lễ Hội Đống Đa… tôi còn nhớ có năm không biết tôi đi bất cẩn làm sao đó mà người thì chen chúc trên cầu, lần đó tôi bị xô té xuống sông Côn nhưng may sao không bị uống nước và lạc người thân!!! Qua Mồng 5 cái Tết gần như kết thúc, bọn học sinh chúng tôi bắt đầu đi học trở lại…
Những năm trung học tôi vẫn còn trông Tết vì mê tiền lì xì, thích được nghỉ học có dịp khi thì hẹn đi chơi Tết đây đó với bạn bè khi thì anh em họ tụ nhau lại chơi bài ở nhà bác… nhưng không khí không còn đông vui như trước nữa vì anh chị bắt đầu đi tứ tán, người thì lập gia đình đi dạy ở xa, người thì đi lính có năm không về ăn Tết được, kẻ đi học xa… Những ngày cuối năm là những chuỗi ngày bận rộn, mỗi người trong nhà phải đóng góp vào chuyện lau chùi quét dọn nhà cửa, bên cạnh đó bà tôi khi với chị giúp việc khi với chị tôi phải lo làm mứt bánh nào mứt gừng, mứt dừa, mứt chùm ruột, me trái ngâm trong nước đường… còn bánh thì bánh in, bánh đậu xanh, bánh dẽo… cận Tết lại phải gói và nấu bánh tét, bánh chưng. Để nấu nồi bánh tét trước đó nhà phải gom củi và khi đêm đến canh lửa nồi bánh tét vui lắm bạn ơi! Anh chị em tôi thay phiên nhau ngồi chêm củi và nói chuyện rỉ rả sáng đêm, đói bụng thì lùi mấy củ khoai trong đống tro âm ỉ… lúc bạn ngửi được mùi khoai thơm lừng là lúc khoai nướng đã chín đem ra lột vỏ mà ăn… khoai vừa nóng vừa thơm vừa lúc bụng đói trong cái se se lạnh của những ngày cận Tết còn gì ngon bằng!!
Rồi tiếp nối những năm đi học xa nhà tôi lại luôn nôn nao mỗi dịp Tết đến để được về quê thăm gia đình và gặp lại bạn bè thời trung học… về nhà lúc đó ngày 25,26 âm lịch chuyện “tổng dọn dẹp” nhà cửa và làm mứt bánh cho Tết đã qua nên tôi được thong thả đi thăm bạn bè và chỉ còn tham gia canh lửa nồi bánh tét…
Thời gian cứ trôi… đã bao nhiêu năm rồi tôi không có dịp về lại Qui Nhơn vui Tết… trong những năm gần đây cái hình ảnh Tết ngày xưa trong tôi dần dần xa vắng! Mỗi thời mỗi khác giờ đây mứt, bánh, giò chả, bánh tét, bánh chưng… mọi thứ đều được bày bán đầy đủ trong siêu thị hay ở ngoài chợ, những tấm thiệp Xuân vẫn còn thấy trong nhà sách nhưng người mua thì cứ thưa thớt dần, con cháu đi tứ tán khắp nơi… đâu còn dịp tụ tập đông đảo nên nhà ba bữa Tết vắng lặng…
Gia đình chúng tôi không có đón Tết… có thể một phần do chúng tôi sống xa quê hương đã nhiều năm một phần là chúng tôi không có thông lệ thờ cúng ông bà như những gia đình Việt Nam khác, trong nhà chúng tôi không có bàn thờ Chúa, Phật hay tổ tiên, không nhang đèn không lư hương. Tết đến rất âm thầm… một ngày như mọi ngày, không bày biện bánh mứt… lại càng không “ăn” Tết!!! Nghĩ cho cùng nếu “ăn” thì đã ăn trọn cả năm rồi đâu cần phải chờ đến Tết??? Hai đứa con đã lớn có đứa đi học xa… còn lại hai vợ chồng với những hôm nâng ly “đồng ẩm” nhắc lại những chặng đời qua…
Còn 2 tuần nữa là Tết, mấy hôm nay đọc ở đâu cũng nhắc đến Tết làm tôi nhớ lại những cái Tết năm xưa… nhớ nồi nước tắm của bà, nhớ chậu mai vàng với “Cánh Thiệp Đầu Xuân” giọng hát Thanh Thúy… nhớ và nhớ!!!
Thanh Quí
Nguồn: http://nthqn.org
Số lần đọc: 3194

RE: Nhớ Tết Năm Xưa
[i]Gia đình chúng tôi không có đón Tết… có thể một phần do chúng tôi sống xa quê hương đã nhiều năm một phần là chúng tôi không có thông lệ thờ cúng ông bà như những gia đình Việt Nam khác, trong nhà chúng tôi không có bàn thờ Chúa, Phật hay tổ tiên, không nhang đèn không lư hương.[/i]
Đọc đoạn này Thùy thấy rất lạ : Sống xa quê là đời sống hiện thực . Thờ cúng Ông Bà, Thờ Chúa hay Phật lại thuộc về đời sống tâm linh. Con người, đời sống hiện thực và tâm linh thường thì gắn bó, chúng quyện vào nhau, tạo cho ta niềm tin, giúp ta có thêm nghị lực để phấn đấu với nghịch cảnh.
Thùy không dám nói là đời sống của bạn đúng hay sai, nhưng chỉ thấy đây là một điểm rất lạ, khác xa với Thùy.
Thùy xa quê cũng đã 34 năm rồi. hon mười năm đầu, Thùy sống ở một vùng không có lấy một người Việt, không một cuốn lịch VN, nhưng hằng năm, Thùy lấy cuốn lịch rồi viết thêm ngày VN vào đấy, nghiệt ngã thay, tháng ta có tháng 29, có tháng 30 ngày…Cho nên luâu lâu lại nhìn mặt trăng để điều chỉnh!
Tuy vậy, Tết hình như ở trong Thùy và Thùy dạy cho con Thùy như thế, mặc dù nó đến đây khi chỉ mới 14 tháng!!!
Theo Thùy, Tết tuy là thực, nhưng nó đã gắn bó vào nếp sống tâm linh của người Việt Nam, dù ở đâu. 34 năm xa quê, Thùy chưa bao giờ chịu đi làm vào ngày mồng một Tết, cho dù hồi bấy giờ không đi làm là không có lương…
Bỡi Thùy quan niệm Tết thuộc về nếp sống tâm linh cho nên Tết thì phải có mức gừng, bành tét, chứ mức gừng và bánh tét hằng ngày không thể mang lại Tết…
Là một con người, giữ gìn nền văn hóa của dân tộc mình là một bổn phận mà chúng ta không thể lảng quên cho dù chúng ta đang sống ở đâu
Vài lời chia xẻ sự suy nghĩ trung thực của bản thân mình. Cho dù bạn không ăn Tết, mình cũng xin được chúc bạn năm mới luôn luôn được an lành…
Nguyên Thùy
RE: Nhớ Tết Năm Xưa
Chị Nguyên Thùy
Không tin Chúa Phật thì dàn bàn thờ Chúa Phật làm chi.
Không có bàn thờ ông bà thì không có nghĩa là không nhớ ông bà.
Dàn bàn thờ ông bà không phải là cách duy nhứt để nhớ ông bà.
Dàn bàn thờ thiệt linh đình không có nghĩa là nhớ ông bà thiệt nhiều.
Mồng một ở Canada không phải là Mồng một ở Việt Nam, trừ phi chị rán đi ngủ và thức dậy theo giờ Viêt Nam!
Chị viết [i]”Tết thuộc về nếp sống tâm linh cho nên Tết thì phải có mức gừng, bành tét, chứ mức gừng và bánh tét hằng ngày không thể mang lại Tết…” [/i]thì đọc ra nghe không lọt lỗ tai cho lắm.
Tết không hẳn là thuộc về nếp sống tâm linh gì ráo. Mà nếu đã là tâm linh thì không cần phải có bánh tét mứt gừng mới thấy Tết… Mỗi người, nhứt là ở xa quê, sẽ nghĩ về Tết và [i]”ăn”[/i] Tết theo kiểu của mình. Chị không nên [i]project[/i] cái kiểu của mình lên người khác mà phê phán lung tung!
Ngay cả ở quê nhà, không phải ai cũng ăn Tết, cũng nghĩ về Tết giống như ai. Chị [url=http://phutho74.com/index.php?option=com_content&view=article&id=469:tham-benh-vien-ung-buou-sai-gon&catid=68:congviectuthien&Itemid=79]đọc thử bài này[/url].
JDU
RE: Nhớ Tết Năm Xưa
Thùy ít khi đọc lại những gì Thùy đã viết nhưng lần này thì Thùy có làm. 😉
Thùy đã viết :
[i]” Thùy không dám nói là đời sống của bạn đúng hay sai, nhưng chỉ thấy đây là một điểm rất lạ, khác xa với Thùy “[/i]Đ
Điểm chính ở đây là [b]” khác xa với Thùy ” [/b] .
Bỡi khác nên Thùy phải viết ra cái khác ấy chứ Thùy không có ” project ” gì ráo trọi.
Thế nhưng mục đích của bài viết của Thùy là muốn nhắc nhở mọi người ở xa hảy cố gắng giữ gìn nếp sống văn hóa của dân tộc mình!
Nhắc nhở là một trong những bổn phận giữa con người với con người… nghe hay không lại là chuyện khác lại là quyết định riêng tư.
Những điều JDU nói theo Thùy thì rất chi là U, Thuỳ không muốn bàn cải…nhưng JDU thì chử U bạn xài là prep., adv. or a. vậy nhỉ?
Nguyên Thùy
RE: RE: Nhớ Tết Năm Xưa
Chị Nguyên Thùy,
Đúng ra là niềm tin ở Chúa, ở Phật, ở một đấng tối cao nào đó đều có không nhiều thì ít trong mỗi chúng ta vì thật ra chung quy Các Ngài cũng chỉ muốn hướng chúng ta đến một đời sống tốt đẹp, làm lành tránh dữ, làm điều thiện tránh điều ác… nhưng thiệt tình mà nói mình nhìn cái cách mà phần đông người đương thời đi lễ Chùa hay đi lễ Nhà Thờ, đến với Ngài thì mình rất là “dị ứng”…
Nhà mình (gia đình nhỏ của mình!) không có thông lệ thờ cúng ông bà, cha mẹ và mình nhìn ngày giỗ của người thân trong gia đình rất là nhẹ nhàng… cả nhà ngồi quây quần bên nhau nhắc lại những kỷ niệm với người đã khuất và mình quan niệm rằng ngày giỗ là ngày tưởng nhớ đến người đã khuất chớ không phải là ngày phải lo cho những người sống… như cái cách mà người cùng thế hệ đã làm!!!
Mình muốn nói ở đây rằng bạn không nên áp đặt người khác phải suy nghĩ và hành động như
bạn vì như vậy tầm nhìn của bạn về cuộc đời này hạn hẹp lắm bạn biết không? Cuộc đời muôn người muôn vẻ… miễn sao sự suy nghĩ, hành động của mỗi người không làm tổn thương ai đó hay tổn hại đến cộng đồng… là tốt, bạn nên hiểu và tôn trọng điều đó!!!
Cuối cùng ai ai rồi cũng sẽ đi đến đích, vấn đề ở đây là mỗi người phải tự tìm ra cho mình một con đường để đi đến đích sao cho thanh thản, an lạc…
Vài hàng Thanh Quí xin chia sẻ cùng Nguyên Thùy và các bạn.