Xuyên qua những ngàn thông xanh reo ím nắng chiều là hanh heo tháng tư mỏng đến mơ hồ Đà Lạt.
Em nữ sinh cao nguyên áo len đồng phục màu xanh da trời hư ảo vào mềm cong Xuân Hương lụa hồ.
Mi mô sa chờ đợi điều gì mà lãng đãng tháng năm mà bàng bạc mà hao gầy mà thẳm sâu bazan vang âm u cồng chiêng bập bùng lễ hội.
Những mái ngói đỏ, ngói nâu, ngói xanh ong ong căng cứng khối hình vồng ngực núi dồi vứa hoang khai vừa hiện đại lin din những con mắt ô cửa sổ ẩn khuất điều chi chờ đợi bên trong?
Và tôi. Gã rong chơi quen thú, đưa tay hứng ầm ào mọng nước bạc đầu nguồn mà nghe luân hồi trùng dương sóng vọng về mơn man…Chợt nhận ra mình cũng đang chờ đợi khi thảng thốt bước lên đường cỏ liu riu hoe vàng đầu gió.
Đà Lạt mùa nầy chưa mưa.
Nguyễn Đại Bường
Số lần đọc: 2448

RE: Đà Lạt Mùa Này Chưa Mưa
Bài thơ xuôi của anh nhắc nhớ một Đà Lạt với những con đường vào mùa hoa vàng Mimosa nở rộ năm nào!
Thật lạ là ngàn thông lại không làm mình bâng khuâng và nhớ nhiều bằng hoa Mimosa! Thế nên mình thích cái tên này! Cảm ơn những dòng chữ nhớ về Đà Lạt của anh. Mimosa