Mấy năm trước đây tôi có được đọc một bài báo, nội dung của nó cũng thường thường không có gì đặc biệt lắm; tuy nhiên bài báo có nhắc đến một chi tiết làm tôi ngẩn ngơ nhiều ngày. Tác giả đã nói về một quán cà phê thân quen: Quán chị Chi ở Dakao. Thật ra đây không phải là quán cà phê mà là quán trà; mà thật ra có lẽ cũng không thể gọi là quán trà mà chỉ có thể nói là chỗ uống trà ở nhà chị Chi mới hoàn toàn đúng. Bạn hãy tưởng tượng giùm tôi cái khu gia cư xưa cũ, rất yên tĩnh và rất dễ thương, nằm phía sau rạp hát Casino Đakao, ở đó có những con đường rất nhỏ, những ngôi nhà mái ngói phủ đầy rêu xanh, những hàng bông giấy che kín vỉa hè; ở đó không có cái ồn ào náo nhiệt như ngoài Trần Quang Khải, khúc đổ về Tân Định, cũng không có cái tấp nập mắc cưỡi của đoạn Lê Văn Duyệt hướng về Lăng Ông; nó trầm lắng cô liêu và im ả tách biệt lắm…..
Nhà nào cũng nhỏ, cất cao hơn mặt đường mấy bực tam cấp xi măng, mở cữa ra là có thể nghe người bên trái nói, thấy người bên phải cười và có cảm tưởng như có thể đưa tay ra bắt được với người đối diện bên kia đường. Quán chị Chi ở một trong những ngôi nhà này. Làm sao để nhận ra? Không biết, tôi đã nói là không phải quán xá gì cả mà, chỉ là tới nhà bà chị uống trà chơi vậy thôi và đã là nhà bà chị thì phải tự biết chớ, cần gì hỏi. Phòng khách – được gọi là quán- chị Chi nhỏ lắm, chắc độ chín mười thước vuông gì đó, chỉ đủ chỗ để đặt ba bốn chiếc bàn nhỏ. Nhà không có nhạc, không trưng bày trang trí gì cả ngoại trừ một bức tranh độc nhất treo trên vách, bức tranh đen trắng, cỡ khổ tạp chí, có lẽ được cắt ra từ một tờ báo Pháp. Tranh chụp để thấy một bàn tay giắt một em bé trai kháu khỉnh, vai đeo cặp sách, miệng phụng phịu làm nũng, hai mắt mở to nhưng nước mắt đang chảy dài theo má, phía dưới có hàng chữ nhỏ: “Hôm qua con đã đi học rồi mà”. Giang sơn của chị Chi chỉ có vậy và chị mở “tiệm”. Khách đến với chị Chi không phải coi bảng hiệu mà vào, cũng không phải nghe quảng cáo trên đài địa phương hay đọc giới thiệu trên báo chợ báo bán gì cả, mà hoàn toàn do thân hữu chuyền miệng cho nhau để đến, nhiều lần thành quen, từ quen hóa thân và quyến luyến trở lại. Chị Chi có bán cà phê nhưng tuyệt chiêu của chị là trà; loại trà mạn sen, nước xanh, vị chát nhưng có hậu ngọt và mùi thơm nức mũi. Trà được pha chế công phu trong những chiếc ấm gan gà nhỏ nhắn, xinh xinh. Ấm màu vàng đất, thân tròn đều, láng mịn, vòi và quai mảnh mai, cân đối. Mỗi bộ ấm có kèm theo những chiếc tách cùng màu, to bằng ngón tay cái của một người mập, vừa đủ cho vài hớp nước nhỏ. Ấm có ba loại, được gọi tên ra vẻ “trà đạo” lắm: độc ẩm, song ẩm và quần ẩm nhưng hồi đó chúng tôi thường “diễn Nôm” theo kiểu “tiếng Việt trong sáng” thành ấm chiếc, ấm đôi và ấm bự. Trà được uống kèm với bánh đậu xanh – loại bánh đặc biệt của chị Chi – nhỏ, màu vàng óng và mùi thơm vô cùng. Nhắp một ngụm trà, khẽ một tí bánh, cà kê đủ chuyện trên trời dưới đất trông cũng có vẻ phong lưu nhàn tản và thanh cao thoát tục lắm. Đến với chị Chi có cái thú vị là được hưởng một không khí thân mật, thoải mái như đang ngồi trong nhà của mình; điều thích nữa là không bao giờ phải bận tâm đến chuyện tiền bạc gì cả; muốn đến lúc nào cứ việc đến, không có tiền thì chỉ cần ngồi cười cười, chị Chi sẽ nói giùm cho bạn điều bạn khó nói: “Cuối tháng chưa lãnh măng đa phải không? Uống gì nói chị lấy”. Chưa hết đâu, khi đã thân, đã thành “bạn của chị Chi”, hai lần mỗi năm vào khoảng trước Giáng Sinh và hăm ba ông Táo về trời bạn sẽ được chị Chi kêu “đến chị chơi”. Đến chị chơi có nghĩa là đến uống trà mà không phải trả tiền và nếu gặp lúc chị Chi vui và khoẻ, “chơi” còn có nghĩa là có bánh bèo tôm chấy hay bánh hỏi thịt nướng kèm thêm nữa.
Số lần đọc: 14268

5 Duong & The Uyen muon thuo
Anh Dan, that la vui khi thay bai cua anh xuat hien o day. Anh nhac nho den rat nhieu quan cafe, nhung khong ten Nam Duong. Chac la Nam Duong khong co nhac hay? Muon co sach cua The Uyen, mua o dau?
An Dan oi,
Tien cung co cong trong to DS-NTH nua, phai khong? 🙂
Bai viet goi that nhieu ky niem.
Cam on anh.
NOI CHUYEN VOI HAI BAN TRE DINH & KIM TIEN
Goi: HS Dinh, xu la phong, dat lanh tinh nong.
Da noi nhieu lan tren DS la "tay mo gioc computer" nen thay thu ban ma chiu chet, khong biet lam sao "bat mot nhip cau" may nho ong ban dieu hanh mach nuoc nen thu cau may xem sao, mong "thanh cong my man"
– Thieu quan Nam Duong (khu nguyen Thien Thuat) phai khong? nhieu nguoi nhac lam. thieu Thang Long (khu ong Ta), thieu Chieu (gan rap Dai Dong)va nhieu nua. Moi nguoi mot noi chon de nho ve. Thoi thi chiu kho tu nho lay cho rieng minh vay, con ke hen nay thi du la vua lang thang nhung cung co muc do chu sinh vien ngheo tien dau cho nao cung tap vao duoc: dau sao cung xin nhan thieu sot va tra no bang "SG, QCP & TLT 2" chiu khong?
Goi: Ba giam doc cong ty van chuyen Quoc Te Kim Tien: Da "noi voi nhau" tren DS roi, Khen ba giam doc chuyen gan 50 DS cho anh chi em o que nha, dieu ma ca UPS lan Fed/ex deu khong lam duoc la da gian tiep noi KT la thanh phan khong the thieu cua DS roi, con gi nua ma nhac kheo he.
Tham tat ca phe ta "CĐ – NTH”.
Than ai
Nguyen Manh An Dan
Cty Vận Chuyển & SG, QCP & TLT2
Anh Dân,
Anh đã “thành công mỹ mãn” trong việc “bắt thêm một nhịp cầu” rồi đó! Đang chờ “SG, QCP & TLT 2” để được nghe kể café đá Năm Dưỡng.
Có phải “Bà Giám Đốc Công Ty Vận Chuyển Quốc Tế KT” ở MN cũng là Kim Tiến đã viết [i]”Thư Cho Bạn”[/i] và cũng là tác giả của nhiều bài văn/thơ không? Cảm ơn Kim Tiến đã chia xẻ những bài thơ/văn thật hay!