Thật tình tôi chỉ là một người lính bất đắc dĩ, lệnh tổng động viên giới hạn tuổi ở đại học, ông tướng Đạm không ký giấy hoãn dịch nữa thì trình diện; tôi rời Sài Gòn cũng chưa được bao lâu, ở Thủ Đức thì cũng chỉ mới là lính tập sự, lính sữa; vậy mà tôi đã tự nhân danh là một người lính để cảm thấy xa lạ, lạc lõng với Hân, với Sài Gon. Kỳ cục không? Cảm giác của tôi lúc ấy lạ lắm, khó nói lắm; nhưng tôi không có thì giờ để suy nghĩ, để phân tích điều gì, tôi đang đi phép mà, cho tôi nghỉ một chút, chơi một chút dù cả lúc chơi, lúc nghỉ tôi đều bị cái cảm giác lạ lạ, khó nói kia ám ảnh. Sau này, nhà văn Thế Uyên có viết một quyển tạp bút tựa là “Muời ngày phép của một người lính” tôi đọc và thấy nhẹ nhàn thơ thới lắm; đại khái tác giả đã nhân danh một người lính mà đặt vấn đề với những con người, những cách sống, nói chung là với một hậu phương mà ông cho là bất xứng. Tôi nhẹ nhõm vì ông Thế Uyên đã nói giùm tôi cái mà tôi gọi là cảm giác khó nói ở trên.
(Đoạn sau đây lẽ ra không có trong bài viết này, nhưng tôi vừa nhắc đến nhà văn Thế Uyên với một cách nói được hiểu như là một sự mến mộ vì vậy nên tôi xin phép nói thêm vài đều trong cái ngoặc đóng này. Đúng, có một thời gian rất dài tôi mến mộ ông Thế Uyên. Tôi mê Thế Uyên từ truyện ngắn “Những Kẻ Thuộc Bài”. Đại khái chuyện muốn nói là mỗi chúng ta đều học được từ sách vở, học đường, tôn giáo và nhiều nguồn giáo dục khác những điều tốt đẹp; thật đáng buồn, thực tế không giống như những gì ta được dạy. Trong cuộc đời có quá nhiều những kẻ không thuộc bài, có quá nhiều những ngụy quân tử, nói rất đúng bài vở nhưng chính họ lại làm khác và Thế Uyên nhân danh một người thuộc bài, phê phán về điều đó. Tôi đã từng có lúc bạo gan nghĩ là mình cũng thuộc loại thuộc bài nên hết sức thông cảm và chia sẻ nỗi buồi của Thế Uyên, ủng hộ Thế Uyên. Về sau Thế Uyên lập nhà xuất bản Thái Độ, lại đúng nữa, xã hội của chúng ta quả là có nhiều vấn đề cần tỏ thái độ và tôi lại tiếp tục ủng hộ Thế Uyên dù tôi chưa bao giờ gặp gỡ hay quen biết gì với ông. Tôi giữ một tình cảm rất đặc biệt về Thế Uyên cho đến năm 1979. Hồi đó các trại viên đã được thăm nuôi và tôi được bạn bè lén lút gởi cho tờ báo Đứng Dậy hay Đối Diện gì đó của nhóm Chân Tín, Nguyễn Ngọc Lan; trong tờ báo này có một bài viết của Thế Uyên, anh ta kể về một cái Tết ở trại Kà-tum. Nhà văn lớn có khác, tả tết thì đúng là tết, có thịt cá bánh trái ê hề, có cà phê thuốc lá vui vẻ, có giọng nói tiếng cười “hồ hỡi phấn khởi” , có những khuôn mặt rạng rỡ tin yêu, có các cán bộ khoan hòa nhân ái. Tôi đọc bài báo mà buồn lắm, buồn ghê gớm lắm…)
Tôi xin trở lại với cà phê Hân và xin làm ơn bỏ qua một bên cái cảm giác xa lạ của riêng tôi. Hân vốn tự nó là một nơi chốn hết sức đáng yêu và chắc chắn là một nơi chốn rất đáng nhớ của nhiều người. Về sau, ở đối diện với Hân người ta mở thêm quán cà phê Duyên Anh (Không biết nơi này có liên quan gì với nhà văn Duyên Anh hay chỉ là tên đặt bởi một người chủ ái mộ nhà văn này). Hai tiệm cà phê, một sang trọng chững chạc, một trẻ trung sinh động, cả hai đã trở thành một điểm hẹn, một đích tới mà khi nhắc đến chắc nhiều anh chị em ở trường Văn Khoa, trường Dược, trường Nông Lâm Súc ngay góc Thống Nhất – Cường Để và các anh em bên khu Đài Phát Thanh, Tổng cục Chiến tranh Chính trị hướng Phan Đình Phùng, Nguyễn Bỉnh Khiêm sẽ mỉm cười và sẽ thấy rất gần gũi, rất thân thiết.
Số lần đọc: 14269

5 Duong & The Uyen muon thuo
Anh Dan, that la vui khi thay bai cua anh xuat hien o day. Anh nhac nho den rat nhieu quan cafe, nhung khong ten Nam Duong. Chac la Nam Duong khong co nhac hay? Muon co sach cua The Uyen, mua o dau?
An Dan oi,
Tien cung co cong trong to DS-NTH nua, phai khong? 🙂
Bai viet goi that nhieu ky niem.
Cam on anh.
NOI CHUYEN VOI HAI BAN TRE DINH & KIM TIEN
Goi: HS Dinh, xu la phong, dat lanh tinh nong.
Da noi nhieu lan tren DS la "tay mo gioc computer" nen thay thu ban ma chiu chet, khong biet lam sao "bat mot nhip cau" may nho ong ban dieu hanh mach nuoc nen thu cau may xem sao, mong "thanh cong my man"
– Thieu quan Nam Duong (khu nguyen Thien Thuat) phai khong? nhieu nguoi nhac lam. thieu Thang Long (khu ong Ta), thieu Chieu (gan rap Dai Dong)va nhieu nua. Moi nguoi mot noi chon de nho ve. Thoi thi chiu kho tu nho lay cho rieng minh vay, con ke hen nay thi du la vua lang thang nhung cung co muc do chu sinh vien ngheo tien dau cho nao cung tap vao duoc: dau sao cung xin nhan thieu sot va tra no bang "SG, QCP & TLT 2" chiu khong?
Goi: Ba giam doc cong ty van chuyen Quoc Te Kim Tien: Da "noi voi nhau" tren DS roi, Khen ba giam doc chuyen gan 50 DS cho anh chi em o que nha, dieu ma ca UPS lan Fed/ex deu khong lam duoc la da gian tiep noi KT la thanh phan khong the thieu cua DS roi, con gi nua ma nhac kheo he.
Tham tat ca phe ta "CĐ – NTH”.
Than ai
Nguyen Manh An Dan
Cty Vận Chuyển & SG, QCP & TLT2
Anh Dân,
Anh đã “thành công mỹ mãn” trong việc “bắt thêm một nhịp cầu” rồi đó! Đang chờ “SG, QCP & TLT 2” để được nghe kể café đá Năm Dưỡng.
Có phải “Bà Giám Đốc Công Ty Vận Chuyển Quốc Tế KT” ở MN cũng là Kim Tiến đã viết [i]”Thư Cho Bạn”[/i] và cũng là tác giả của nhiều bài văn/thơ không? Cảm ơn Kim Tiến đã chia xẻ những bài thơ/văn thật hay!