Trang NhàThơNguyễn Đại BườngThời gian của tình yêu

Thời gian của tình yêu

Mọi ý niệm, suy nghĩ có thể qua đi
Một thập kỷ, một thiên kỷ có thể qua đi
Cả vũ trụ nầy cũng có thể qua đi
Cả thân xác chìm ngập hỉ nộ ái ố nầy nữa
Không hơn một áng mây bay qua vòm trời xám xịt

Em
Người đàn bà đã cho anh nhận ra mình
Dù điều đó vốn dĩ bình thường như hơi thở
Như áo mặc, cơm ăn
Tột cùng của bình thường lại là bất thường
Anh nhận ra
Không phải bằng sự cuốn hút âm dương giới tính
Không phải bằng từng đêm quắt quay nhớ thương
Không phải bằng những dòng tin nhắn
Lời yêu chưa đủ nói lên điều gì
Bất lực trước một khoảnh khắc bùng nổ của số phận
Lọn tóc em trao có ướp phù sa của một dòng sông
Anh tin rằng trong dòng máu của mình cũng có chút bùn phương bắc
Tấm áo em trao nhú ngực hồi xuân nồng nàn hoa sữa
Anh đã từng đi trên con dường có dáng em qua
Với khăn hồng ngốc nghếch
Em ở đâu chìm trong đêm mộng mị khát khao
Anh tin rằng phố phường ồn ào và buốt lạnh kia ta đã gặp nhau rồi
Có điều mình chưa ngỏ ý
Mà cần gì phải ngỏ ý
Cái vô lượng cùa thời gian làm hộ ta rồi

Mọi điều có thể qua đi
Chiếc lá không tự biết mình đang rơi như thế nào
Nhưng cuối cùng cũng về đất lặng thinh
Dòng đất ấm nóng hòa chan mảnh hình hài rã mục
Trong nhau
Em ơi, chúng mình cũng thế
Mọi điều có thể qua đi
Khoảnh khắc ấy thì còn mãi
Sự minh chứng không cần phép thông công
Mà vô hình bền chặt

Ngủ ngon đi em
Đừng trông chờ ngày mai hữu hạn sẽ tới
Vì ta biết mình không thể xa nhau trong từng tế bào mạch máu li ti
Trong xô bồ những lo toan vướng víu đời thường
Yêu và được yêu
Đó là một hạnh phúc
Không có gì sánh nổi!

   Số lần đọc: 3021

8 BÌNH LUẬN

  1. RE: Thời gian của tình yêu
    Vì ta biết mình không thể xa nhau trong từng tế bào mạch máu li ti
    Trong xô bồ những lo toan vướng víu đời thường
    Yêu va được yêu
    Đó là một hạnh phúc
    Không có gì sánh nổi
    Bài thơ rất hay! chỉ có ba câu cuối đã nói lên hết ý nghĩa của bài thơ rồi! không gi hạnh phúc bằng YÊU và ĐƯỢC YÊU! Cám ơn NĐB một bài thơ rất hay!

  2. RE: Thời gian của tình yêu
    Đọc xong bài thơ, Thùy không hiểu gì cả. Có lẽ Thùy không đủ kiến thức để hiểu, nhưng mà Thùy thấy có sự cố lạ, rất lạ.
    [i]Em
    Người đàn bà đã cho anh nhận ra mình
    Dù điều đó vốn dĩ bình thường như hơi thở.[/i]
    Theo Thùy nghĩ ( có lẽ Thùy là nữ giới ) một người đàn bà làm cho người đàn ông nhận ra mình thì người đàn bà ấy không thể bình thường được.
    [i]Em ơi, chúng mình cũng thế
    Mọi điều có thể qua đi
    Khoảnh khắc ấy thì còn mãi[/i]
    Sự khẳng định này có tính tích cực, nhưng…mọi điều có thể đi qua ở đây và mọi điều có thể đi qua trong những câu mở đầu của bài thơ thì lại bất khả so sánh.
    Tác giả đã dùng tất cả những gì to lớn vĩ đại nhất cũng đều đi qua, để làm background cho ” khoảnh khắc ấy thì còn mãi ” là không hợp lí nhất là yếu tố thời gian.
    Phải chăng ” nhà thơ ” có quyến bỏ qua cái hợp lí khi làm thơ mới được gọi là ” nhà thơ “?

    NT

  3. RE: Thời gian của tình yêu
    Thật lạ, đọc ” thời gian của tình yêu ” cũng chiêm nghiệm được vài điều, nhưng đọc lời bàn của NT thì không hiểu nổi cô ta muốn nói cái gì nữa :
    [i]Theo Thùy nghĩ ( có lẽ Thùy là nữ giới ) một người đàn bà làm cho người đàn ông nhận ra mình thì người đàn bà ấy không thể bình thường được.[/i]

    Có cái gì hơi bất bình thường trong lập luận của NT ??
    và lại có cái luận điểm [i]logic triết lý [/i]khi mổ xẻ trong lãnh vực văn chương, vốn đến với bài viết bằng cảm xúc và sự đồng cảm …

  4. RE: Thời gian của tình yêu
    Thanks bạn Hiền.
    Bạn ask Thùy về sự đồng cảm, nhưng rỏ ràng bạn đã không đồng cảm vể những gì Thùy viết…
    Thùy đã không hiểu TG viết gì thì bạn cũng không hiểu Thùy viết gì too!!!
    So! we are in the same boat!!!

    Thanks

  5. Bình Thường
    Mọi người viết thơ, văn, hay bình luận đều có tự do diễn tả ý kiến của mình. Còn văn chương cũng cần chịu thử thách của logic và triết lý nữa.
    Ý này hay ý khác cũng không có gì phái gọi là “lạ” hay “bất bình thường.” Ngay bài thơ này cũng viết “Tột cùng của bình thường lại là bất thường.”

  6. RE: Thời gian của tình yêu
    Cảm ơn Nguyễn Đại Bường bài thơ rất hay, bởi Có tình yêu là có sự kết nối bền chặt nhất,
    Chúc nhà thơ mùa xuân vạn sự như ý.
    “Em ơi, chúng mình cũng thế
    Mọi điều có thể qua đi
    Khoảnh khắc ấy thì còn mãi
    Sự minh chứng không cần phép thông công
    Mà vô hình bền chặt”

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả