Trang NhàTruyện ChưởngTrường Sinh Kiếm và các truyện tiếp theo1. Trường Sanh Kiếm - Hồi 1 - Khách Sạn Phong Vân

1. Trường Sanh Kiếm – Hồi 1 – Khách Sạn Phong Vân

 

Châu Đại Thiếu vẫn còn nhìn bàn tay mình chăm chú, chỉ bất quá bàn tay y bây
giờ lại thêm một cái vòng vàng sờ sờ ra đó.
Bạch Mã Trương Tam cũng biến sắc mặt.
Triệu Nhất Đao nhìn ly rượu trước mặt, bỗng thở nhẹ ra một hơi nói:
– Ngươi đã hiểu ý ta chưa ?
Bạch Mã Trương Tam hỏi:
– Hiểu ý gì ?
Triệu Nhất Đao nói:
– Cho dù y có đau đầu, ta trị cũng không nổi.
Bạch Mã Trương Tam cũng nhịn không nổi thở nhẹ một hơi, lẩm bẩm nói:
– Đúng vậy, cái đầu của y lớn quá.
Gương mặt của Công Tôn Tĩnh lại hiện ra một nụ cười, y chầm chậm nói:
– Mọi người đã đem tiền mặt ra đó, hiện tại chúng ta hãy đi xem hàng hóa thôi.
Cặp mắt của Miêu Thiên Thiên đầy những tia máu đỏ, y trừng mắt nhìn Châu Đại
Thiếu.
Châu Đại Thiếu thản nhiên nói:
– Đúng vậy, đi coi hàng hóa trước cái đã, không chừng tôi còn chưa chắc đã chịu
mua gì cả.
Y đặt cái vòng vàng trong tay xuống bàn, rút một cái khăn tay trắng như tuyết ra,
lau đi lau lại bàn tay, rồi mới chầm chậm đứng dậy nói:
– Mời, xin dẫn đường giùm.
Công Tôn Tĩnh nói:
– Mời, xin mời theo tôi.
Y đi trước tiên, đi tới khách sạn, Châu Đại Thiếu chầm chậm theo sau, phảng
phất đang bắt đầu lại thở phì phò.
Người mặc áo đen vẫn theo y không rời một bước, hiện tại Bạch Mã Trương Tam
đã hiểu ra tại sao ánh mắt của y lộ vẻ giễu cợt một cách kỳ lạ.
Y chẳng phải giễu cợt gì ai khác, ngoài chính y.
Bởi vì chỉ có mình y biết, người y đang bảo vệ, chẳng cần gì đến y bảo vệ cho
mình.

Miêu Thiên Thiên đi sau cùng, trong tay y đang nắm chặt đôi vòng vàng, mu bàn
tay y đang nổi gân lên.
Đáng lý ra y không nên lại, nhưng y không lại không được.
Những thứ hàng hóa ấy như có sức hút thật kỳ quái, hút từng bước chân y lại.
Chưa đến lúc khẩn yếu tối hậu, y còn chưa chịu bỏ qua bất kỳ cơ hội gì.
Thềm đá vốn đang đi lên, bây giờ bỗng nhiên lại đi xuống, lộ ra một cái địa đạo
âm u.
Cửa vào địa đạo có hai người đứng đó như pho tượng đá, sau đó, cứ mỗi mười
mấy bước, lại có hai người như vậy đứng đó, gương mặt âm trầm như bức tường đá vậy.
Trên tường đá khắc một con rồng màu xanh đang nhe răng múa vuốt.
Nghe nói Thanh Long Hội có ba trăm sáu mươi lăm phân đà bí mật, nơi đây chắc
chắn là một phân đà trong đó.
Tận đầu địa đạo, còn có một cái cửa sắt rất dày chắn đó.
Công Tôn Tĩnh mò mẫm trong người, lấy ra một xâu chìa khóa, lấy ba chìa trong
đó mở ra ba ổ khóa, hai người đứng phòng thủ cửa sắt mới mở cửa ra.
Nhưng cái cửa sắt đó còn chưa phải là cửa cuối cùng.
Công Tôn Tĩnh lộ một nụ cười trên mặt, nói:
– Tôi biết rất nhiều người có thể vào được nơi đây, những người phòng thủ nơi đây
không phải là khó khăn gì để đối phó, nhưng bất kỳ ai vào được chỗ này, muốn tiến
thêm về phía trước cũng rất khó.
Châu Đại Thiếu nói:
– Tại sao ?
Công Tôn Tĩnh nói:
– Từ nơi đây trở đi, đến phiến đá ở trước mặt, tổng cộng có ba mươi đạo cơ quan
mai phục, tôi có thể bảo đảm, trên đời này người xông qua được ba mươi thứ cơ quan
này, không có quá bảy người …
Công Tôn Tĩnh cười càng ôn hòa lễ độ:
– Các ông có muốn lại thử không ?
Châu Đại Thiếu nói:
– Sau này không chừng tôi sẽ lại thử xem, nhưng bây giờ thì không được.
Công Tôn Tĩnh hỏi:
– Tại sao ?
Châu Đại Thiếu nói:

   Số lần đọc: 13254

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả