Trang NhàTruyện ChưởngTrường Sinh Kiếm và các truyện tiếp theo1. Trường Sanh Kiếm - Hồi 1 - Khách Sạn Phong Vân

1. Trường Sanh Kiếm – Hồi 1 – Khách Sạn Phong Vân

 

Miêu Thiên Thiên, Triệu Nhất Đao, Bạch Mã Trương Tam, ba cặp mắt sắc bén
lập tức nhìn chăm chăm vào cặp Cô Hình Kiếm.
Bạch Mã Trương Tam chau mày, trầm giọng hỏi:
– Người này là ai ?
Công Tôn Tĩnh nói:
– Châu Đại Thiếu của Vạn Kim Đường ở Tô Châu.
Bạch Mã Trương Tam hỏi:
– Bảo tiêu của y đâu ?
Công Tôn Tĩnh mỉm cười nói:
– Chỉ sợ là một kẻ bảo tiêu.
Bạch Mã Trương Tam trầm ngâm một lúc, bỗng quay lại Triệu Nhất Đao hỏi:
– Không phải y từ hướng của ngươi lại sao ?
Triệu Nhất Đao nói:
– Hình như là vậy.
Bạch Mã Trương Tam hỏi:
– Sao y không bị nhức đầu gì cả vậy ?
Triệu Nhất Đao nói:
– Y có bị nhức đầu, ta cũng trị không nổi.
Bạch Mã Trương Tam hỏi:
– Tại sao ?
Triệu Nhất Đao hững hờ nói:
– Đầu của y lớn quá.
Châu Đại Thiếu đã ngồi xuống ghế, nhưng vẫn còn không ngớt lau mồ hôi, thở
hổn hển.
Y đi cộng tất cả cũng chỉ có ba chục bước, mà xem ra như đã leo qua bảy tám
trái núi vậy.
Gã mặc áo đen vẫn còn như chiếc bóng đứng phía sau y, không rời một bước, đôi
bàn tay xương xẩu như vuốt chim ưng, cũng không lúc nào rời khỏi cặp Cô Hình Kiếm
đeo bên hông.
Cặp mắt sâu hũng vào của y toát ra vẻ gì như trêu chọc, phảng phất như đang
giễu cợt đám người trước mặt, tại sao lại bỏ phí công sức lại đây làm gì.

Cây đèn lồng của khách sạn Phong Vân đang đong đưa trước gió, những cái vòng
vàng trên tai Miêu Thiên Thiên còn đang kêu tinh tang không ngớt.
Bạch Mã Trương Tam tựa hồ cảm thấy phát ớn lạnh lên, len lén kéo vạt áo hở
ngực vào một chút.
Triệu Nhất Đao thì đang nhìn ly rượu trên bàn ra chiều trầm tư, trong lòng phảng
phất đang có vấn đề gì đó trọng đại cần có y đi giải quyết.
Không một ai nói gì, bởi vì mọi người mỗi bên đều có đầy cảm giác thù địch.
Công Tôn Tĩnh hiển nhiên rất khoái bọn họ thù địch với nhau, y thở phào ra một
hơi dài, mỉm cười nói:
– Bốn vị trước giờ chưa từng quen biết nhau, nhưng chắc đã từng nghe tiếng nhau,
không cần đến tôi phải giới thiệu.
Miêu Thiên Thiên nói:
– Đúng là không cần.
Bạch Mã Trương Tam nói:
– Chúng ta vốn không phải lại đây kết bạn.
Miêu Thiên Thiên nhìn xéo qua y một hồi nói:
– Dù vốn là bạn bè, vì những thứ hàng hóa này, cũng chẳng bạn bè gì cả.
Bạch Mã Trương Tam cười nhạt một tiếng nói:
– Miêu bang chủ trước giờ là người hiểu biết chuyện.
Miêu Thiên Thiên cũng cười nhạt lên hai tiếng nói:
– Bây giờ ai cũng đã tới đầy đủ, hàng đâu ?
Công Tôn Tĩnh nói:
– Dĩ nhiên là có hàng, chỉ bất quá …
Miêu Thiên Thiên hỏi:
– Chỉ bất quá làm sao ?
Công Tôn Tĩnh nói:
– Thanh Long Hội làm ăn, trước giờ rất có quy củ, không gian lận, giao dịch tiền
mặt hẳn hòi.
Miêu Thiên Thiên nói:
– Tốt !
Y vỗ tay một cái, chín gã quái nhân tóc đỏ mặc áo gai bỗng từ trong bóng tối hiện
ra, mỗi người cầm trong tay một cái túi gai, trọng lượng hiển nhiên không nhẹ chút nào.

   Số lần đọc: 13255

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả