Trang NhàĐoản VănNguyễn Kim TiếnChuyến đi chơi ở Bãi Nhổm

Chuyến đi chơi ở Bãi Nhổm

Tôi đến Gia Nguyễn một mình vì hai con gái Bi, Bo mệt mỏi, không dậy nỗi, sẽ đến sau với ông xã tôi. Đến nơi, tôi đã thấy Thanh Hoà, Cẩm Ái đang ngồi chờ sẵn. Tay bắt, mặt mừng, lòng vui như mở hội. Những vòng tay quấn quit với nhau, những câu chào hỏi thân tình cứ thế mà vỗ về nhau. Thanh Hoà nói: “Mình và Cẩm Ái hồi hộp gặp gia đình Tiến ghê đi, cứ thắc mắc không biết con nhỏ Tiến ròm có còn ròm như xưa, có còn cái răng lòi xỉ ? Còn Ái thì hỏi, “Đêm qua Tiến và gia đình có đi ngang qua đây không ? Mình đi qua mặt Tiến một đoạn rồi mới sực nhớ, con nhỏ nào giống con Tiến bạn mình quá nhưng không ốm tong teo như xưa, phải không ta? Tự hỏi mình như thế thôi chứ cũng đã đi ngược chiều nhau một đoạn quá xa rồi nên không quay trở lại để gọi Tiến”. Cẩm Ái đã thoáng nhận ra tôi. Đúng vâỵ, cả nhà tôi đi bộ dọc theo bờ biển từ bến xe về khách sạn Hoàng Yến. Chúng tôi thích thả bộ. Biển vào đêm luôn cho tôi cảm giác dịu êm!

Bất ngờ xuất hiện hai cô nương, mắt kiếng mát đen thui, mặt mày bịt kín mít, tay chân cũng kín mít luôn giống như Ninja Nhật Bản của cái thời xa lắc xa lơ và có lúc tôi tưởng mình lạc đến xứ ngàn lẽ một đêm. Đó là hai cô nương Mộng Vân và Thu Thủy xinh tươi của tôi hiện ra; với nụ cười toe toét của Mộng Vân và bẽn lẽn của Thu Thủy. Rồi những vòng tay lại tiếp nối những vòng tay. Mộng Vân với giọng nói Quảng pha Nẫu làm tôi sẽ nhớ đến suốt đời. Còn mỗi khi Mộng Vân nhắc đến tôi thì luôn nhớ đến giọng cười giòn tan của tôi và hễ khi nào đứng gần tôi, 35 năm trước cũng như bây giờ, Vân luôn đánh vào cái lưng gù của tôi rồi bảo “thẳng lưng lên”. Quan tâm đến bạn như thế là cùng, phải thế không hả Vân? Thu Thủy lúc nào cũng nhỏ nhẹ với giọng nói vẫn còn vương vấn chút gì của Huế ơi; nhẹ nhàng như những chú nai rón rén bước vào vườn sau nhà tôi, đậm đà như hương cau buổi sớm mai ở quê nhà. Thủy trao môt gói quà bé bé xinh xinh cho Bo, con gái út của tôi. Bo lí nhí nói lời cảm ơn. Bo thích lắm bởi đi đến đâu Bo cũng thích một cái chùm để đựng chìa khóa nơi Bo đến, để làm đầy bộ sưu tập của Bo. Đó là một chút gì Huế đấy Thủy ơi!

Ăn điểm tâm & cà phê ở quán Lâm Cẩm Ái xong cả bọn thong dong lên con đường Quy Nhơn – Sông Cầu. Các bạn nam đi xe máy còn gia đình tôi và các bạn nữ đi taxi. Xe chạy khoảng 20 phút là đến nơi. Đoạn đường này mới, hơi dốc. Chắc chiếc xe taxi hơi cũ hay sao chỉ leo cái dốc có chút xíu mà thấy yếu xìu. Quanh co một hồi, rồi cũng đến nơi. Cái cổng với tấm bảng mang tên bãi Trùng Dương hiện ra. Đây rồi, bãi Nhổm mà anh Hiền giới thiệu bỗng chốc hiện ra trước mặt. Buổi sáng sớm, gió mát. Tôi cảm thấy thoải mái ngay khi nhìn thấy biển, nên tôi chưa bao giờ hết yêu biển dù có đôi khi biển gào thét điên cuồng. Bởi có những lúc bình yên, biển cũng nói cùng tôi những lời dịu ngọt.

Trước mặt chúng tôi, nhìn ra xa xa từ cái lều tranh thật thơ mộng, là Cù Lao Xanh và hòn Ông Già mà tôi đã có dịp xem hình đăng ở cuongde.org. Một bức tranh thật êm đềm với những chiếc thuyền đánh cá ẩn hiện trong buổi sớm mai trên biển quê nhà sao mãi gợi nhớ trong tôi bao tình yêu mến! Cù Lao Xanh luôn cho tôi ấn tượng đẹp, nước trong xanh và đời sống hiền hoà. Thật ra tôi chưa một lần đi Cù Lao xanh, những ấn tượng tốt đẹp đến với tôi từ những tấm hình, từ những câu chuyện của bạn bè. Lúc học năm lớp 10, hình như thầy chủ nhiệm có tổ chức đi chơi ở Cù Lao Xanh, nhưng tôi đã không đi cùng. Tôi đã hằng ước mơ về thăm Cù Lao Xanh một chuyến, nhưng chưa lần nào tôi thực hiện được. Không biết lần tới có được không? Rồi tôi cứ đưa mắt nhìn về phía Sông cầu mà nhớ lại cái đêm tôi bỏ xứ mà đi. Cũng dọc theo bờ biển này, ở bãi Xuân Cảnh, một đêm cách đây 29 năm. Cũng nằm giấu mình ở ghềnh đá dọc theo bờ biển giống như ghềnh đá này, chờ đến khuya những chiếc ghe chài nhỏ xíu vào lén lút đưa ra tàu lớn hơn, cảm giác lo sợ tự nhiện lại ùa về làm tôi rùng mình và cảm thấy như nỗi sợ này vẫn còn quá mới, lòng bùi ngùi cho một đoạn đời.

Tôi có thể nhìn thấy những đôi mắt lim dim, híp lại bởi làn gió mát từ biển thồi vào nhưng vui quá nên không ai nở lòng nào mà lăn đùng ra ngủ dù những chiếc võng treo hờ hững như đang gọi mời. Không khí trong lành. Nước xanh biếc một màu. Sóng nhè nhẹ vỗ. Cái nắng nóng cũng dịu bớt với từng cơn gió biển ùa về. Tôi cùng đi với gia đình nên cũng có những phút giây tách riêng chơi đùa cùng gia đình. Vì là lần đầu gặp gỡ nên ông xã và hai con cũng có những ngại ngùng, nhưng với lòng quí mến, nhiệt tình của các bạn, những ngại ngùng rồi cũng qua. Hai cháu có nghe về sự kiện cá mập thành ra hai cháu không dám tắm, nhưng thích leo lên ghềnh đá, dọc theo bãi. Bi Bo thích nhìn những chiêc thuyền thúng chòng chành nhấp nhô từ xa. Bi Bo men theo đá mà đến gần hai em nhỏ trạc tuổi 13 hay 14 đang kéo lưới cuối ngày. Bi Bo nói: “Mẹ à, sao hai anh đó giỏi quá vậy? Không sợ gì hết. Con muốn đi thử.” Chỉ có bốn từ “Không sợ gì hết” mà nghe sao quá chua chát! Phải chăng, vì cuộc sống nên sự an toàn cho bản thân đôi khi chỉ còn là con số không. Tôi yên lặng và không muốn nghĩ tới điều này nữa, không khéo lại mất vui. Tôi gọi hai em để Bi Bo có dịp làm quen nhưng có lẽ xa quá nên hai em không nghe vì mãi mê kéo lưới. Thế là cả nhà lại quay về bãi. Mất một cơ hội cho Bi Bo thử chòng chành trên những chiếc thuyền thúng ở biển quê nhà!

Sợ hai cháu Bi Bo buồn và chán chơi với mấy cụ già, nên ông xã mình đưa tụi nhỏ về lại phố và để Bi Bo ở lại tiệm sách rồi quay trở lại. Bên này, mình cũng hay đưa Bi Bo đến tiệm sách hơn là thư viện, vì Bi Bo thích đọc những sách mới ra. Hình như ở Việt Nam mình gọi là “đi đọc cọp”, phải thế không? Và nhân tôi cũng xin nói lời cảm ơn với gia đình tôi, bạn bè tôi vì thương yêu tôi mà đã bỏ ra cả một ngày dài chung vui cùng tôi. Bi, Bo yêu mến Việt Nam dù khờ người vì nắng nóng, dù điều kiện sinh hoạt không được tốt lắm. Bi Bo thỏ thẻ: “Ba mẹ à, tụi con rất thích Việt Nam vì được gặp bà con, chơi vui quá, tụi con muốn hè sang năm về nữa”. Ông xã và tôi nghe giật thót cả tim. Tôi nhìn ông, ông nhìn tôi. Tôi trả lời chắc nịch “ba mẹ hết tiền rồi, muốn đi phải nuôi heo bỏ ống vài năm mới đi được”. Trả lời như thế với Bi, Bo nhưng lòng tôi ấm áp lạ thường. Tôi cảm thấy như có hàng ngàn tia nắng rọi vào hâm nóng trái tim tôi. Đó là món quà quí giá nhất mà tôi nhận được từ Bi, Bo trong chuyến đi về thăm quê hương vừa qua.  

   Số lần đọc: 8820

22 BÌNH LUẬN

  1. Bánh Ít Lá Gai Nhưn Dừa
    Đi tập về, đang đói, đọc bài của Kim Tiến, thèm bánh ít lá gai, cá hấp, bánh hỏi, thịt heo quay, nước dừa. Tuy nhiên, cảm ơn bạn Khổng Hiền đã không nướng con heo vườn của bạn Khổng Phong.
    Làm thân con gái đi xa về được bạn bè tiếp đãi nồng hậu. Tháng 11-2009, tui dìa Qui Nhơn, bạn Khổng Hiền chỉ mời đi uống ly cà phê thôi. Không có bãi Nhỗm, bãi Trùng Dương thơ mộng đâu cả.
    Tháng 2-2011, thế nào tui cũng dìa Bình Khơ tìm 2 dợ chồng bạn Dũng và bánh ít lá gai nhưn dừa. Bà nội tôi đã cho tôi ghiền món bánh ít nầy từ khi tôi còn tắm sông uổng trờ không biết ngượng.
    Cảm ơn Kim Tiến. Dui dậy nên bỏ đi làm cho người ở lại Qui Nhơn thêm trầm ngâm, những bài thơ thêm tình cảm nhớ nhung. Thôi phải nhường chỗ cho các bạn khác.

    • Thưa Dân Nẫu – QN
      Huynh ơi,
      Huynh về QN phải như Quan Công về Tào: “nhất nhật tiểu yến,tam nhật đại yến” chớ sao Huynh nói buồn dẫy!
      Yến 1: Chư cuongde.org chào đón huynh về
      Yến 2: Chư huynh đệ cường để QN đến chào huynh
      Yến 3: Chư cựu hướng đạo QN đến ra mắt huynh
      Yến 4: Chư thầy thuốc QN dến giao liu với huynh
      Yến 5: Chư thư muội nữ trung học QN đến chào chị
      Yến 6: Chư huynh đệ Bình Khê đón huynh về quê
      Rồi còn tiệc chia tay,chia chân dài dài nữa…
      Sợ huynh không ở BĐ lâu thôi,
      Đề nghị Huynh thông báo cho cuongde.org trước ngày về QN

      • RE: Thưa Dân Nẫu – QN
        Bạn Dân Cường Để ơi,

        Tôi mến và ghẹo bạn KXH chơi thôi chứ tôi chưa hề mong được ai tiếp đón đâu bạn ạ. Tôi không về quê vì lý do bạn tưởng. Trái lại, tôi đã cảm động khi được bạn KXH ghé lại “mời anh đi uống cà phê cho vui”. Tiếc là hôm đó tôi không có thì giờ đi theo bạn KXH để uống giọt cà phê tình nghĩa đồng môn. Bạn thân, tôi có nhiều. Họ thầm lặng, tình nghĩa, không biết và chưa hề ghen ghét, tị hiềm, mặc cảm với tôi hay các bạn ở xa về. Tiếc là bạn không biết vợ tôi vốn không học Nữ Trung Học. Bạn lớn tuổi rồi, hậm hực lắm có ngày chết bất đắc kỳ tử tội nghiệp gia đình vợ con. Vui vẻ với bạn là tốt nhất.

        • RE: RE: Thưa Dân Nẫu – QN
          Thưa anh Hiếu !

          Vùng biển giáp ranh Quy Nhơn – Sông Cầu, với nhiều bãi biển có tên kì cục lắm. Từ đàng ngoài vô đàng trong là:
          Bãi [b]Dại[/b] (lỡ “dại” 😳 ) → bãi [b]Xép[/b] (thu xếp “chiến trường” [?] ) → bãi [b]Dài[/b] (nằm dài, gác tay lên trán, lo…!) → bãi [b]Bầu[/b] (dính bầu. Than ôi ! 🙁 ) → bãi [b]Nhổm[/b] (chuẩn bị…) → bãi [b]Nhảy[/b] ([i]dong[/i] thôi ! ).

          [b]Dại[/b] [i]là khởi đầu,[/i] [b]Nhảy[/b] [i]là kết thúc [/i][b]sự việc ! [?][/b].

          Anh Hồ Ngạc Ngữ ra Quy Nhơn, anh em mời vô bãi [b]Dại[/b].
          Kim Tiến về Việt Nam, anh em mời thăm bãi [b]Nhổm[/b].
          Lần sau anh về, tụi em mời anh ghé bãi [b]Bầu[/b] rồi băng qua bãi [b]Nhảy[/b] luôn thể. 🙂 . Nếu được anh đồng ý, tụi em rất vui.

          KXH

          • RE: RE: RE: Thưa Dân Nẫu – QN
            Khổng Hiền ui,

            Ừ, nghe Khổng Hiền tả mấy cái bãi cũng dui. Đồng ý! Mà nhớ mời cho được anh chàng Cắc Cớ, Cắc Ké gì đó nghe. Lâu nay nghe danh anh chàng ấy mà chưa gặp mặt nên cũng muốn biết dung nham mùa hạ của ảnh ga sao. Khổng Hiền yên tâm, mời anh đi bãi nào cũng an toàn. Mấy năm đầu qua Mỹ cực wá, không dám sinh thêm con nên anh đã tự lo thân gồi. Chỉ ngại anh chàng Cắc Cớ và Không Hiền còn trẻ thôi. Mà nhớ đừng mang theo heo vườn còn măng sữa tội nghiệp lắm.
            Vậy là Kim Tiến đã đốt giai đoạn nên về lại Mỹ bị xây xẩm. Phải đi cày. Hẹn.

          • Bãi Nhổm Sông Cầu
            [b]Ai Zìa Bãi Nhổm Bãi Bầu[/b]

            Ai zìa bãi Dại lỡ rầu (HNN)
            Tui zìa bãi Nhổm, bãi Bầu một phen
            Bãi Nhổm Kim Tiến zừa khen
            Bãi Bầu thường có Xuân Hiền tới lui!
            Bãi nào có bạn thì zui
            Ngắm mây, ngắm nước, ngắm ngừ, ngắm ta
            Tui ngừ xứ Nẫu ở xa
            Lâu lâu quay lại thăm nhà, thăm quê
            Bãi nào tui cũng chẳng chê
            Nhắn anh Cắc Cớ nhó zìa gặp tui
            Huỳnh Minh Lệ có ham zui
            Cỡi tàu zìa lại quê tui một lần
            Zìa đây bàn chiện thế nhân
            Cụng ly Bầu Đá cho hồn thảnh thơi
            Còn ngừ xứ lạnh kia ơi
            Nhớ Diêu Trì có bùi ngùi hay không?
            Zìa đây cho biết Phú Phong
            Nước dừa, chim mía ấm lòng nữ nhi
            Zìa đôi ba bữa rồi đi
            Bãi Bầu, bãi Nhổm mấy khi sum vầy.

            NTH

      • RE: Thưa Dân Nẫu – QN
        Chừng nào anh Hiếu về các bạn đánh dây thép cho hay, đặng Cắc Cớ tui biết đi xe lam xuống Qui Thành ăn ké, 1 hai yến là đủ vui rồi

        NCC

        • RE: RE: Thưa Dân Nẫu – QN
          Nếu kịp chuyến thì thân mời bác Nguyễn CắC Cớ, thành Đồ Bàn đón xe ôm hay xe bus ([i]xe lam ba bánh[/i] bây giờ đã tuyệt chủng) xuống [i]Eo nín thở [/i] (giờ thì tên này không phải sắp trẻ nào cũng biết. Thiệt là tiếc !) anh em đón bác ở đó, đi với anh Hiếu luôn thể.

          Nếu [i]lỡ chuyến đò ngang[/i] thì còn [i]bãi Xép[/i] và [i]bãi Dài [/i]thơ mộng (nay đã bị tên ngoại quốc Life Resort chiếm cứ !) sẽ chờ đón [i]ngày về quê xa lắc lê thê 🙁 [/i]của bác.

          KXH

  2. RE: Chuyến đi chơi ở Bãi Nhổm
    Các cô chú làm PR cho Bãi Nhổm và rượu Đất Vua quá he? Chắc có chiết khấu kha khá đấy!
    Cô Tiến bảo cô Hòa cặp giò như hai cây sậy. Chắc dài lắm. Cô sinh bất phùng thời. Muộn 30 năm là cô gái chân dài rồi. Uổng. Thật tình nói chớ đừng kẹp cổ Cún bằng vovinam nhé cô Hòa.

  3. RE: Chuyến đi chơi ở Bãi Nhổm
    Tặng anh Hiếu:
    Em mê bánh ít nhưn dừa
    Lòng anh lá chuối bốn mùa che (chở) em.
    Nịnh giỏi bằng NTH không?
    Hẹn gặp.

  4. RE: Chuyến đi chơi ở Bãi Nhổm
    Tệ thiệt nghen nhỏ Tiến! Bạn so sánh giọng hát của ta hay như…Phương Hồng Quế( Ta muốn xỉu quá: vì bình thường ta vốn hông thích ca sĩ bolero này)mà tiếng hát ta thì nghe rất dễ buồn ngủ-ta là chuyên gia ru cháu ngủ mau nhứt mà hi hi…
    Rồi mi còn “bôi nhọ” ta bằng cách vẽ lại cặp giò như hai cái điếu cày của ta để Cún-QN có dịp chọc quê ta. Ôi ta hận mi. Nhưng dẫu sao ta cũng phải thừa nhận mi đã cho ta một ngày vui quá ý nghĩa với bạn bè bên bãi Nhổm, thật tình cũng như mi, dù ta vẫn sống nhăn răng ở đây từng đó năm vẫn chưa có dịp ghé đến nơi này bao giờ.
    Bài viết tỉ mỉ, đầy ắp cảm xúc và vui làm ta cứ vừa đọc vừa cười tủm tỉm.

    • RE: RE: Chuyến đi chơi ở Bãi Nhổm
      Giống chị Thanh Hòa, ngày xưa tui không thích cô PHQ vì chiếc môi trễ xuống, cặp mắt thì chỉ thấy treo đầy lông nheo (giả), lại hát toàn nhạc [i]chát chát chát bum chat bùm chát bum[/i].
      Bây giờ những lúc bình thường thâu, nghe cổ hát thấy rầu muốn lủng cái ruột nhưng tui lại thích. Nghe thấm ruột gan lắm ! Hổng biết tại sao?
      Hay là sông có khúc này khúc nọ, người có lúc nọ lúc kia.

      Cũng như “cặp giò” của chị TH lúc trước ra sao chẳng biết, chớ bây giờ thì mấy em chưn dài phải ngưỡng mộ đó (xin lỗi tui hơi vô duyên, lọ mọ chui vô Gallery anh KXH dòm chưn quý chị), chị đừng phiền giận (nếu có) chị KT làm chi. Vậy “giò cẳng” cũng như sông, cũng có [i]khúc[/i] này [i]khúc[/i] kia.

      Tới đây hình như tui lạc đề mất rầu !
      Xin lỗi chị Thanh Hòa, tui xin tắt mi-cờ-rô!

    • RE: RE: Chuyến đi chơi ở Bãi Nhổm
      Hoà ơi, ghẹo Hoà chút cho vui thôi, đừng giận nhé! :=)
      Vân ơi, đừng khóc nữa, cười với Tiến đi. Rất nhớ!
      Anh Hiếu, Anh Dũng va KC ơi, đang thèm bánh ít lá gai muốn chết đây.
      “Lòng anh lá chuối bốn mùa che em”,thật hay!
      Anh Hiếu ơi, bài thơ “ai về bãi Nhổm bãi Bầu” nghe dễ thương lắm. Sao mà anh làm thơ dễ như ăn ớt! KT

      • RE: RE: RE: Chuyến đi chơi ở Bãi Nhổm
        Cô Tiến phải nói là:
        [i]”Sao anh Hiếu làm thơ dễ như khám bệnh!”[/i]

        hay là:
        [i]”Sao anh Hiếu làm thơ dễ như thiến heo!”[/i] 😆

        NCC

  5. RE: Chuyến đi chơi ở Bãi Nhổm
    Cặp giò thẳng và thon là giò ăn tiền. Vậy là ĐTH nổi tiếng thế giới với cặp giò ô’ng điếu gồi. Chúc mừng! Chúc mừng!

  6. RE: Chuyến đi chơi ở Bãi Nhổm
    Cảm ơn Kim Tiến về một bút ký đẹp, đong đầy tình cảm.
    Chúc KT vui, khỏe với nhiều sáng tác mới.

    KXH

  7. Cảm ơn tình bạn
    Tiến cảm ơn các bạn đã ghé vào đọc và vui cùng với Tiến. Đó là một kỷ niệm đẹp bạn ạ, đẹp lắm. Tiến viết với tất cả tấm lòng như một lời cảm ơn tình bạn. Tiến cố gắng nhớ từng chi tiết nhưng với trí nhớ bây giờ không biết có đúng không? Nếu mà không chính xác thì cũng huề vốn nghe, không sửa được nữa đâu. Đã đăng ký bản quyền rồi;-)

  8. RE: Chuyến đi chơi ở Bãi Nhổm
    Thủy ơi,
    Mình cũng nhớ các bạn lắm! Tính 5 năm, nhưng chắc phải rút lại còn 3 năm thôi. Hay là để mình chạy đi mua cái vé số, thì sẽ còn 1 năm thôi! :=) Lần tới mình sẽ ghé thăm bãi nào đây? Đặc cọc trước đi nhé Thủy. Rất nhớ! KT

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả