Tôi ăn xong bữa trưa ở cafeteria lúc 12 giờ 30. Tôi còn nửa giờ để nghỉ ngơi trước khi làm thêm 4 tiếng vào buổi chiều. Tôi trở lại phòng làm việc của tôi, mặc nguyên áo choàng trắng của bác sĩ, đẩy lưng chiếc ghế dựa thẳng ra, nằm gác chân lên bàn viết nghe nhạc.
Mùa thu đã trở lại, thời tiết êm ả. Cây lá vẫn xanh tươi như đang mùa xuân. Những bản nhạc cổ điển dìu dặt chẳng mấy chốc ru tôi vào giấc ngủ. Tôi vừa thiu thỉu thì chợt nghe có tiếng gõ cửa mạnh và gấp rút. Tôi tỉnh giấc. Một y tá thò đầu vào cửa phòng tôi báo cáo:
– Có cấp cứu bác sĩ!
Tôi bước ra khỏi phòng. Có tiếng ồn ào ngoài hành lang bệnh xá. Người y tá cho biết một tù nhân vừa bị một tù nhân khác rạch mặt. Tôi bước đến phòng nhận bệnh thì vừa lúc cánh cửa bệnh xá mở toang. Ánh sáng bên ngoài ùa vào chói mắt. Một tù nhân, như một bóng đen, hai tay ôm mặt, chệnh choạng bước vào, miệng rên rỉ. Vừa thoáng thấy tôi, tù nhân nầy buông hai tay khỏi mặt anh ta và kêu lớn:
– Bác sĩ ! Bác sĩ ! Cứu tôi với !
Người tù nói tiếng Mỹ lờ lợ, bước nhanh về phía tôi. Tôi thoáng thấy một vòi máu đang phun mạnh ra từ mặt anh hướng về phía tôi. Tôi lùi nhanh lại đàng sau nhưng không kịp, vòi máu đã xịt ướt một phần dưới của chiếc áo choàng trắng mà tôi đang mặc. Tôi nói lớn:
– Bụm mặt lại, nằm ngửa trên sàn nhà ngay!
Người tù trong cơn hoảng hốt, không hiểu lệnh của tôi, tiếp tục hướng về phía tôi, vòi máu vẫn tiếp tục phun qua phun lại như một vòi nước mỗi khi người tù quay mặt qua lại. Tôi lùi thêm mấy bước, hét to bằng tiếng Nam Mỹ:
– Bụm mặt lại, nằm xuống sàn ngay!
Lần nầy người tù hiểu lệnh, bụm mặt và lăn ngửa xuống sàn nhà. Tôi móc nhanh đôi găng tay trong túi đeo vào tay và lại gần người tù. Tôi luồn bàn tay tôi dưới bàn tay trái của người tù, cố đè mạnh vào cái động mạch mặt bị cắt đứt ngang để cầm máu cho anh ta. Y tá cũng vừa mang dụng cụ y khoa đến cho tôi kẹp mạch máu bị đứt. Áo quần người tù ướt đẫm máu. Một vết cắt khác dài suốt lưng anh cũng đang ứa nhiều máu.
Bốn sĩ quan an ninh lực lưỡng, hai nam y tá giúp đưa người tù vào phòng khám. Tôi khám nhanh người tù. Không có vết dao đâm nào, chỉ có hai vết cắt bằng vật bén, có lẽ là dao lam.
Trong tù, khí giới thông dụng mà tù nhân dễ tạo để sát hại nhau là lưỡi dao cạo râu kẹp giữa một bàn chải đánh răng được xẻ đôi làm cán dao.
Tù nhân ở đây được phép dùng lưỡi lam để cạo râu. Một cái đinh nhổ từ vách tường, một chiếc muỗng ăn kim loại cũng mau chóng trở thành khí giới giết người nguy hiếm. Có một lần một tù nhân mài nhọn một cán chổi bằng gỗ và đâm xuyên ngang bụng một sĩ quan an ninh khi anh nầy đưa thức ăn đến cho tù nhân.
Trong khi tôi khâu vết thương cho người tù thì viên thiếu úy an ninh hỏi anh ta chi tiết về hung thủ. Vết cắt trên má trái anh thật dài, gần nửa gang tay và sâu gần đến xương mặt. Vài tĩnh mạch và một động mạch bị cắt đứt tiện. Anh đau đớn run rẩy. Vết cắt trên lưng dài cả nửa thước nhưng cạn vì nhờ anh mặc hai lớp áo, chiếc lưỡi lam dù bén, không cắt sâu được. Anh hiểu được khá nhiều tiếng Mỹ nhưng vì bối rối không nói cho mọi người hiểu được. Anh thều thào bằng tiếng mẹ của anh:
– Tôi mất nhiều máu quá, có nguy hiểm đến tính mạng không bác sĩ.
Số lần đọc: 7766

Dạ thưa anh Hiếu thân,
Bài viết của anh hay quá, có nhiều thông tin và nhiều chi tiết rất "đắc", cho người đọc biết chút ít về những gì bên trong nhà tù ở Mỹ. Em thích nhất đoạn cuối, về những cánh chim "tự do… theo kỷ luật".
Mong được đọc nhiều bài viết như thế này của anh.
Ndung