Có Phải Là Tình Yêu?

LTS. Chị Đông Oanh là dân NTHQN nhưng là một khuôn mặt thân quen ở cuongde.org, lâu nay thường chỉ đọc và viết Lời Bàn nay mới chịu múa bút thiệt. Cuongde.org xin hân hạnh  giới thiệu với các bạn truyện ngắn đầu tay của chị Đông Oanh.

1.

– Quy ơi!…

Quy đang tựa đầu vào vai Hòa, ngước mặt ngắm ánh trăng mười bảy đang từ từ nhô lên trên mặt biển:

– Gì vậy Hòa?

– Mình…mình… là bạn với nhau nhé!

– Ừ! Thì mình là bạn với nhau mà!

Quy vẫn đang lơ đãng ngắm trăng, vầng trăng thật đẹp, tròn và to như một quả bóng khổng lồ lững lờ bay lên tỏa ánh sáng lấp lánh trên mặt nước Cô đang tận hưởng những phút giây thoải mái bên cạnh người yêu sau một tuần lễ miệt mài với các em học sinh. Cô không nhận thấy nét mặt bối rối và giọng nói ấp úng của Hòa.

– Ý Hòa là…là…mình vẫn cứ là… bạn với nhau nhé!

– Thì mình đã từng là bạn và bây giờ mình đang…

Nói đến đây Quy bỗng nhận ra sự khác thường nơi Hòa mà từ nãy giờ mãi ngắm trăng cô không để ý đến! Nhấc đầu ra khỏi vai Hòa, cô ngồi thẳng dậy ngơ ngác nhìn anh:

– Ủa! Ý Hòa là sao? Có chuyện gì vậy?

Nét mặt Hòa rất xanh xao, hai quầng mắt trũng sâu, hiện rõ vẻ đau khổ. Anh cúi đầu, không dám nhìn thẳng mặt người yêu :

– Hòa thấy… tương lai mình u tối quá!

– Thì mình đã tính gì cho tương lai đâu mà Hòa lo! Đêm qua Hòa ngủ có được không? Có bị khó thở không?

Quy biết sức khỏe Hòa không được tốt mấy. Với thể trạng yếu đuối, căn bệnh hen suyễn thường xuyên hành hạ làm anh không ngủ được vì khó thở. Cô thường lùng kiếm những loại cây thuốc nam trị hen suyễn phơi khô rồi đem đến nhà để mẹ và các em anh sắc nước cho anh uống.

– Hòa không ngủ được nhưng không phải vì khó thở!

– Vậy tại sao Hòa lạ vậy? Có chuyện gì rồi, Hòa nói Quy nghe đi!

– Không có chuyện gì! Nhưng Hòa suy nghĩ…lo lắng cho tương lai…hai đứa mình đều là giáo viên nghèo…sau này con cái ra sao…

– Thôi mà! Hòa lo xa quá! Mình sẽ cùng nhau vượt qua mà! Quy không sợ đâu!

– Nhưng Hòa không muốn cái nghèo đeo đẳng mình mãi. Ba mẹ mình đã quá nghèo rồi, đến đời mình cũng không thoát ra được. Rồi con cái mình cũng sẽ nghèo khổ mãi sao?

Dường như có đám mây đen đang che khuất ánh trăng, Quy thấy bầu trời bỗng tối sầm lại! Cô rùng mình nắm chặt lấy tay Hòa, nhưng bàn tay anh ơ thờ thỏng thượt, anh đang bị ám ảnh bởi những lo nghĩ trong đầu, không đáp lại tay cô! Bất giác một cảm giác cô đơn, lạnh toát xâm chiếm người Quy, cô buông tay Hòa và ngồi bó gối nhìn biển trước mặt. Bị hụt hẫng vì rơi vào tình huống bất ngờ, cô không thể nghĩ ra được điều gì khác để trấn an và xoa dịu nỗi lo lắng của anh. Bởi chính cô cũng đang quá bối rối! Yêu nhau rồi mà còn sợ nghèo khổ sao? Thì đúng là cả hai gia đình đều nghèo và đông con. Nhưng Quy là con gái cần tìm nơi nương tựa mà Quy không sợ thì thôi chứ? Bao lâu nay Quy cũng không hề nghĩ ngợi gì đến điều này, tình yêu là tất cả mà! Ba má Quy đó, cũng rất nghèo và đông con nhưng vẫn vui vẻ và thương yêu nhau mà! Hai đứa đang yêu nhau thắm thiết mà! Chưa bao giờ cãi cọ, hay bất đồng nhau về chuyện gì, Quy cũng chưa hề hối thúc gì đến tương lai cả! Có chuyện gì khúc mắc mà Quy chưa biết không? Gia đình Hòa có ai ngăn cản chuyện hai đứa không? Quy có làm gì cho Hòa không vừa lòng không? Trời ơi, thật khó nghĩ quá, Quy không hiểu ra làm sao cả!

Ráng trấn tĩnh lại, Quy quay người nhìn thẳng vào gương mặt Hòa đang u buồn vì tuyệt vọng:

– Nghèo đâu phải là một cáí tội! Hay là… Quy có làm gì cho Hòa buồn không? Hòa cứ nói thật đi! Quy sẽ cố gắng sửa đổi!

Hòa vội vã lắc đầu:

– Không! Không có!

Quy ngập ngừng hỏi thẳng một câu mà thật lòng cô không hề muốn nghĩ đến:

– Vậy… ý Hòa là mình không yêu nhau nữa mà… chỉ xem nhau như là bạn thôi sao?

Hòa thiểu não gật đầu.

– Chỉ vì Hòa sợ nghèo khổ thôi chứ không phải vì điều gì khác chứ?

Hòa lại gật đầu. Lần này anh đưa tay nắm lấy tay Quy:

– Hòa suy nghĩ kỹ chưa? Hòa có chắc là mình lại xem nhau như bạn được không?

– Quy ơi! Quy hiểu cho Hòa! Hòa …chỉ sợ…

Quy rụt tay lại. Thất vọng, cô nói nhanh cố ngăn dòng nước mắt chỉ chực trào ra:

– Thôi khuya rồi! Mình về đi Hòa! Sẽ nói chuyện sau nhé!.

Trong thâm tâm cô rất muốn hỏi Hòa còn yêu Quy không nhưng cô chỉ đứng dậy, dắt chiếc xe đạp của mình và bước nhanh ra khỏi bãi cát biển, để mặc cho nước mắt lặng lẽ rơi trên má. Tuy vậy, khi ra đến đường cái cô vẫn bình tĩnh dựng xe bên lề đường đứng đợi Hòa cùng về. Cả hai cùng đạp xe song song bên nhau không nói một lời. Nước mắt tuôn rơi nhưng Quy cố ngăn không để phát ra tiếng nấc nghẹn ngào. Cô không muốn để Hòa thấy mình khóc!

Trăng đã lên cao quá đỉnh đầu , ánh trăng chiếu nghiêng nghiêng xuống bóng hai chiếc xe đạp sóng đôi bên nhau trên con đường Nguyễn Huệ. Khung cảnh thật yên tĩnh và hữu tình mà lòng Quy nghe trống vắng quá. Trăng đêm nay lẽ ra rất lãng mạn và nên thơ mà giờ đây Quy thấy mới lạnh lẽo làm sao! Cô lại rùng mình và so vai lại, chiếc áo sơ mi trắng không làm cô đủ ấm:

– Quy lạnh hả?

– Không sao!

Hòa nhìn sang tìm ánh mắt cô, nhưng cô vẫn cắn chặt răng nhìn thẳng về phía trước. Bỗng nhiên cô cảm thấy Hòa thật là xa lạ, hình như bao lâu nay cô chưa hề hiểu gì về con người thật của anh cả! Hòa không đẹp trai và hơi nhỏ con, nhưng có gương mặt thông minh, cặp mắt sáng, biểu cảm, và học giỏi. Quy đã yêu Hòa ở những điểm ấy. Đối với cô người đẹp trai không phải là tuýp người dành cho cô vì cô cũng thấp bé và không đẹp. Giờ đây đi bên cạnh cô là một người yếu đuối, yếm thế và bi quan. Sự thông minh nhanh nhẹn cô thường nhận thấy ở Hòa nay đâu mất rồi? Hòa là người dễ dàng bỏ cuộc vậy sao? Có đúng thật là Hòa vừa mới đề nghị Quy chỉ nên xem nhau như bạn thôi sao? Quy bỗng hoang mang! Hòa có thật sự yêu mình không nhỉ? Hay là lâu nay Quy quá ảo tưởng chăng? Quy ơi! Người ta nói vậy là muốn chia tay với Quy đó! Sao mà ngu ngốc quá vậy Quy ơi!

Đi đến ngã ba rẽ vào đường Cường Để, Quy bất ngờ rẽ quặt sang phải và nói nhanh:

– Quy về nhé!

Thoáng thấy Hòa giật mình nhìn lên, vội đạp xe theo cô cố nói gì gì đó, nhưng tai Quy lùng bùng, lùng bùng, cô chỉ nghe u u, u u trong đầu. Cố gắng đạp thật nhanh và không hề ngoái lại, cô chỉ muốn chạy, chạy thật nhanh , thật nhanh để thoát khỏi , để bay bổng, để khỏi nghĩ suy, khỏi tranh luận, khỏi lụy phiền. Cô chỉ muốn thét to lên Ông Trời ơi, Đức Phật ơi, Ba Má ơi…người ta lại bỏ con rồi Ba Má ơi!

 

   Số lần đọc: 10080

34 BÌNH LUẬN

  1. Chị Đông Oanh ơi, Tiến đang chờ đọc tiếp đây…hấp dẫn rồi đó nghe…nhưng chưa chi mà đã thấy buồn rồi…nhưng có làm Tiến khóc không đấy! Cả ơn chị nhiều lắm.

    • Co
      Em đã biết trước rồi mà! Chị viết văn phong tự nhiên trôi chảy lắm. Em thích như vậy, tiếp tục nhen chị Đ.Oanh. Chứ không nhỏ Tiến mà khóc làm em cũng mũi lòng …hic hic khóc theo.
      Chúc chị sẽ phát huy lợi thế này của mình .Viêt được hạnh phúc lắm chị của em ơi!

      • Trời! Sao tuổi của nhân vật giống tuổi của vợ chồng H quá vậy. Hổng biết hồi kết có giống như tụi em bên nhau suốt ngày gặp nhau là cự cãi mà thiếu thì chịu hông nẩu không nữa! Em đâng hồi hộp đây, Chắc Đ Oanh chị làm em chết vì đau tim quá, Cứu!

  2. Một khởi đầu thật nhẹ nhàng…
    Mấy hôm nay rãnh rỗi ,lên mạng thấy buồn thiu.Hôm nay “Có phải là tình yêu”làm cho mạng có phần vui vẻ hơn dù có thể đây là một câu chuyện …rất buồn.Không biết chuyện tình của”nẫu”sẽ đi về đâu hả chị Oanh?
    Thân mến.Ngô Lạp

  3. Anh Lệ ơi! Cảm thấy [i]gan cùng mình[/i] khi dám [i]múa rìu qua mắt thợ [/i] giữa những [i]cây đa [/i][i]cây đề,[/i] của cuongde, nhưng tự nhiên thấy hứng viết thì cứ viết vậy thôi! Kệ! Cũng phải có người này người nọ chứ nhỉ? Hì hì! Có gì anh Lệ giúp đỡ nhé! Cám ơn nhiều! Đông Oanh.
    Kim Tiến, Thanh Hòa ơi! Đừng có khóc nhen! Khi viết mình thấy hổng sao hết, vậy mà đọc lời bàn của các bạn tự nhiên thấy mắt cay cay! Hì hì!Rất cám ơn! Đông Oanh.

  4. Cám ơn anh Ngô Lạp đã động viên! Đúng là nhờ các bạn mà mình cũng cảm thấy khởi đầu nhẹ nhàng thật! Chuyện tình của [i]nẫu[/i] này anh cứ theo dõi hồi sau sẽ biết ( hiện giờ tui cũng còn chưa biết nữa là!) Hì hì!
    Thân mến! Đông Oanh.

  5. Sáng nay, vô CD.org, thấy bài mới, cứ tưởng hôm nay Hạnh dịch tiếp chuyện chàng John, không ngờ là truyện ngắn của Đông Oanh: bất ngờ thú vị! Càng thú vị hơn khi truyện nhắc tới những con đường quen tên của Qui Nhơn.
    Cám ơn Đông Oanh!
    ndung

  6. Cám ơn Ngọc Dung! Mình cũng như một học trò đang tập làm văn và cũng là một therapy để xã stress vậy mà. Rất vui được NDung động viên! Đông Oanh.

  7. Bất ngờ…hơn cả bất ngờ.Chuyện tình này có mùi ly kỳ quá nẫu ơi.Văn phong nhẹ nhàng (thua gì chuyên nghiệp? :lol:Giống NDung,mình cũng thấy nhớ những mùa trăng trên biển Quy Nhơn lắm Oanh ơi…”Đêm mùa trăng úa làm vỡ hồn ta”.

  8. Cám ơn Hương Xưa! Mình cũng nhớ biển QN lắm vì kỉ niêm thời đi học của bọn mình đều gắn liền với biển, xa rồi càng thấy quí và nhớ thêm! Đông Oanh.

  9. Ngừ Bình Khơ ơi!
    Mình cũng ngưỡng mộ những cuộc tình có kết cục đẹp như là [b]Hai trái ổi[/b] vây! Nhưng để những chuyện đó cho anh Trác Hiếu viết hay hơn! Hì Hì! Đông Oanh.

  10. “Bông hoa nay vẫn còn hương,
    Lòng ta còn vết đau thương, không cùng,
    Đính hoa ở một bên lòng,
    Ngàn năm tiếc giấc mơ mòng khi xưa”

    &

    “Gió gây hương nhớ nâng tiếng đàn xa đưa.
    Sầu vương vấn gây mơ khóc trên dây tơ
    Trong sầu nhớ bóng ai thoáng về cô phòng
    Nào đâu thấy tình xưa mơ mòng…
    Đàn ai lên cung oán (tang tình) gieo hờn
    Đàn ai ngân theo gió (xế xang) gieo buồn”

  11. Này ,tui thấy ông (bà)Khách Viếng Thăm không biết có tâm trạng gì không mà thả vô nào là:”Tôi buồn không hiểu tôi buồn do đâu…”rồi:”Lòng ta còn vết đau thương…”tiếp nữa là:”Gió gây hương nhớ….”.Ái cha,Đông Oanh ơi,câu chuyện hấp dẫn rồi nghen.Mình đang chờ đọc tiếp đó.

  12. Hello chị Đông Oanh
    Xin chúc mừng chị viết xong cái truyện đầu tay!
    Có mấy câu ở đoạn cuối Bế Tắc tôi không đồng ý với chị.

    [i]Yêu mà còn sợ khổ vì yêu có nghĩa là chưa yêu![/i] nói thiệt tui thấy chuyện gì mà khổ cực quá thì dẹp quách qua một bên cho xong chuyện, không phải chỉ chuyện tình yêu không mà còn nhiều chuyện khác như chuyện nhậu nhẹt, chuyện vợ lớn vợ bé vân vân 😆

    Như chị viết, người xưa dạy
    [i]”Yêu nhau mấy núi cũng trèo,
    mấy sông cũng lội mấy đèo cũng leo”[/i]
    Tôi thì thú thiệt thấy núi đèo là ngại leo, thấy sông là ngại lội… nhưng mà yêu thì vẫn cứ yêu 😆

    Nguyễn Bế Tắc

  13. Cái ông Bế Tắc này giỏi đó nghe. Sông không muốn lội, núi không muốn trèo mà chỉ muốn yêu thôi! Tui hay nghe thiên hạ nói yêu là khổ mà, sao ông BT yêu mà không khổ. Ông Bế tắc ơi, cho tui biết bí quyết của ông đi.

  14. Anh Bế Tắc ui! Tui biết anh nói dzậy chứ hổng phải dzậy! 😛 Núi đèo là hình ảnh người xưa muốn nói sự khó khăn, chứ thiệt tình mà phải leo trèo thì cũng thấy ” oải ” thiệt hén! Mà bây giờ có cable rồi thì đi khỏe re mà còn lãng mạn nữa đó! :roll:: Cám ơn anh nhiều! Đông Oanh.

  15. Ngay Tho
    Hi`, hi`. Na`ng ngay tho de tin. Cha`ng su dung chien thuat co dien ma` may ma’n lai ru’t lui tha`nh cong. Lan toi, yeu ai, na`ng nen mua mot day xi’ch ba`ng sa’t. Ha`, ha`!

  16. ngộ
    thấy tên “Bế Tắc” là chạy giật lui rùi, KVT tham vấn chiện tình yêu với BT coi chừng … bế tắc luôn đó!!! Hìhì, giỡn chút cho dzui thôi nhen bà con,
    ngộ

  17. Rất thú vị, xin chị viết tiếp hai mối tình thứ nhất, thứ nhì…Mấy mối tình đầu chắc phải lâm li hơn mối tình thứ ba này.
    Cám ơn chị. TTTM.

  18. Chỉ một câu hỏi:”Có phải là tình yêu?” mà làm tới 5 phần!”Xốc” thiệt :lol:.Tóc Mây biểu viết 2,3 mối tình nữa thì “xốc” cỡ nào hở chị Đ.O?

  19. Cảm ơn bạn TTTM! Mình phải hỏi ý kiến người bạn ấy mới dám viết tiếp! Nhưng nhìn mái tóc dài của bạn mình thấy ấn tượng lắm đó nghe! Có thể gợi cảm hứng nhiều lắm đó! Chúc bạn luôn giữ được mái tóc tuyệt vời ấy! Đông Oanh.

  20. Tác giả có vẻ sành tính cách nữ giới. Còn phía đàn ông thì không rành rẽ nên cách tạo nhân vật có tính cách không nhất quán, gượng ép. Trông giống như một truyện tình tự kể – tùy bút – của một cô giáo (phái nữ) hơn là một truyện ngắn. Nên đoạn cuối suy diễn, kể lể.
    Hy vọng các tùy bút sau này hay và logic hơn.
    Chuyện Văn.

  21. RE: Có Phải Là Tình Yêu?
    Đông Oanh đã thổi vào truyện ngắn này một văn phong khoan thai từ tốn. Tuy khoan thai từ tốn nhưng người đọc cảm thấy như mình đang được thôi thúc – một cái thôi thúc dịu dàng êm ái – đọc hết dòng này / đoạn này thì lại muốn đọc tiếp ngay dòng kế / đoạn kế; không bỏ dòng không nhảy đoạn.
    Sau mỗi dòng / mỗi đoạn, chiêm nghiệm lại, thấy “thấm” làm sao.
    Cám ơn Đông Oanh nhiều… thiệt nhiều.

  22. RE: Có Phải Là Tình Yêu?
    Lâu nay,Lan chỉ đọc thơ của Đông Oanh thôi. Nay Lan đọc truyện ngắn của Oanh,thấy hay có thua gì văn của Nữ đâu chứ. Oanh ơi! cố lên! có thế chứ! có đâu như Lan quá tệ,con cháu cứ bu bắm suốt ngày không làm gì nên trò được.Thế nhé. Hì!hì!

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả