Có Phải Là Tình Yêu?

2.

Đêm đó Quy đã về nhà như thế nào cô cũng không nhớ. Sáng ra đầu óc nặng trĩu cô có cảm giác nhấc tay chân lên không nỗi. Ráng viết lá đơn cáo bệnh và sai đứa em mang đến trường xin nghỉ dạy vài hôm, cô cần có thời gian để tịnh tâm, phản tỉnh và suy nghĩ lại những việc đã và đang xảy ra trong cuộc đời cô.

Quy quen biết Hòa trong một khóa học bồi dưỡng giáo viên cấp tốc sau năm 75. Hòa ngồi sau Quy một dãy bàn và cùng chung một tổ học tập. Ngồi học anh thường hay nhìn Quy, và thỉnh thoảng Quy quay lại bắt gặp ánh mắt anh rồi cả hai cùng mỉm cười. Quy mến Hòa ở ánh mắt và nụ cười ấy, trong sáng, thông minh và rất hiền, không có vẻ gì là chọc ghẹo hay tán tỉnh Quy cả. Trong những buổi thảo luận tổ, Quy không bao giờ phát biểu, cô luôn giữ im lặng và chỉ ngồi cười. Hòa thì năng động hơn, anh thường xuyên phát biểu và hay khuyến khích nói đi Quy, im lặng là vàng mà lời nói Quy là kim cương đó! Nhưng Quy cũng chỉ cười cười vì Quy không nói được. Làm sao Quy nói được khi những bài giảng trong khóa học làm Quy rất ngỡ ngàng, lúc ấy cô không thể nào hiểu được tổ tiên mình sao lại là vượn người, là loài vật? Vậy Lạc Long Quân và Bà Âu Cơ đâu mất rồi? Còn triết học, trước kia cô rất thích các giờ Siêu Hình, Đạo Đức, Tâm lý Học,… bây giờ thì hiện tượng, bản chất…, cô không thể nào hiểu được! Duy chỉ có lần Hòa tập cho cả tổ hát bài Đường Chúng Ta Đi của nhạc sĩ Huy Du thì Quy cảm nhận được bài hát Cách Mạng này nghe cũng hay và êm ái quá!

Ngày ấy cô chỉ xem Hòa như bạn vì Hòa nhỏ hơn cô một tuổi, thật ra chỉ là mấy tháng . Cô sinh cuối năm Mùi cận Tết, còn Hòa khoảng đầu năm Thân. Con gái hay mặc cảm mình lớn tuổi hơn. Và điều quan trọng là lúc ấy cô đang yêu nên chẳng để ý gì đến ai. Đó là một mối tình ngang trái và bí mật vì anh ấy đã có gia đình. Mới chớm yêu cô đã cảm nhận nỗi hạnh phúc đi cùng với khổ đau. Học xong khóa học Quy và Hòa được phân công đi dạy ở hai huyện khác nhau, Hòa tặng Quy quyển sổ tay do anh tự làm với những tờ giấy pơ-luya xanh hồng xinh xắn. Thỉnh thoảng cả hai có thư từ qua lại hỏi thăm sức khỏe lẫn nhau, nhưng sau thưa dần rồi ngưng hẳn. Thời gian này, Quy quen một người dạy cùng trường, đẹp trai, vạm vỡ, võ nghệ và mê đá bóng. Nhưng số cô không gặp may, có một nhân vật nữ thứ ba và cô quyết định rút lui, có lẽ vì chưa yêu và cô không muốn hệ lụy.

Sau đó, Quy may mắn được thuyên chuyển về thị xã và dạy gần nhà, cô cũng biết được Hòa hiện đang công tác ở Sở Giáo Dục. Gặp lại nhau cả hai đều mừng rỡ, bạn bè lại có dịp gặp gỡ thường xuyên, Hòa hay đến nhà Quy vào buổi tối và chuyện trò cởi mở hơn xưa. Hóa ra Hòa biết về Quy nhiều hơn Quy tưởng! Cậu bé Hòa đã biết để ý đến cô bé Quy ngày cô bé thi đậu Đệ Thất. Tóc bum bê, lùn xịt và tròn lẳn, sau khi coi bảng biết mình thi đậu, cô bé miệng tươi cười nhảy chân sáo từ trường Nữ Sinh về nhà. Nhưng trên đường về, ngang qua trường Nam Sinh, cô bé bỗng tò mò và quẹo vào trường coi thử danh sách của tụi con trai. Không ngờ ở đây cũng có cả danh sách của trường Nữ Sinh và cô cũng thấy tên mình ở đây nữa. Quá đỗi vui mừng, cô bé reo lên vỗ tay đôm đốp, lần đầu trong đời cô bé thấy tên mình thật đẹp và tiếp tục nhảy chân sáo về nhà. Hình ảnh ngộ nghĩnh ấy đập vào mắt cậu bé Hòa, cũng vừa mới biết mình đã thi đậu vào trường Nam Sinh, cậu đã chụp hình cô bé lần đầu tiên vào bộ nhớ của mình. Mấy năm sau, trong những lần Quy cùng bạn bè vào bán đặc san ở trường Nam Sinh, Hòa thích thú nhận ra cô bé bum bê nhảy chân sáo ngày trước, bây giờ tóc xõa ngang vai đang ôm chồng báo trước ngực e thẹn chẳng dám nhìn ai.. Và ngược lại sau đó khi vào trường Nữ Sinh để bán báo, anh học trò trường Nam Sinh dù đang rất bối rối trước một đàn áo trắng, đã nhận ra ngay người quen cũ lùn xịt năm nào đang ngồi ở bàn đầu lớp 11C ( hay 12C ). Rồi trời xui đất khiến thế nào lại cho anh học trò trường Nam Sinh gặp cô bé trường Nữ Sinh ngày xưa một lần nữa trong khóa học cấp tốc sau năm 75. Anh vui mừng như mở cờ trong bụng nhưng chưa tìm được cơ hội để tỏ bày cho người quen cũ biết! Hèn chi cô hay bắt gặp ánh mắt và nụ cười thân thiện của anh và cứ thấy quen quen… Thế đó, Hòa đã kể lại những chuyện ấy cho Quy nghe cứ như chuyện của ai, chứ không tỏ ra muốn gây ấn tượng gì với cô. Giống như anh đang quay lại những thước phim cũ với những bối cảnh sống động có thực và rất dễ thương mà Quy là nhân vật chính trong đó. Vậy mà Quy đã vô tình không để ý đến và không hề biết một tí gì về những thước phim đáng yêu ấy cả. Chính vì thế mà Hòa đã gây ấn tượng và Quy thấy rất ngạc nhiên thích thú khi hồi tưởng lại những kí ức xưa, khi đi coi bảng thi đậu, khi vào trường Hòa bán đặc san, khi ngồi chung khóa học với Hòa….

Tình cảm cứ thế tiến triển như trái cây đang hồi chín tới. Yêu nhau lúc nào Quy cũng chẳng hay vì nó đến một cách tự nhiên như mây nắng trên trời. Quy rất vui và hạnh phúc như chưa từng bao giờ được yêu. Cô cảm nhận một tình yêu được chuyển hóa từ tình bạn thật là ấm áp êm đềm và tuyệt vời làm sao! Một tình yêu không có hoàn cảnh éo le ngang trái, không có kẻ thứ ba nào ngáng trở mà lại được thăng hoa với những kỉ niệm thật đẹp thời đi học. Cô lâng lâng với niềm hạnh phúc mới, không còn nơm nớp lo sợ người khác thấy khi đi bên cạnh người yêu như mối tình đầu, cũng không phải băn khoăn lo lắng yêu hay không yêu như với mối tình tay ba trước đây. Với Hòa, cô có một cảm giác thật ngọt ngào êm ái và an tâm toàn toàn, dù cũng có đôi lần cả hai đi hơi quá những nụ hôn và cùng giật mình…dừng lại đúng lúc! Thật hú hồn!!!

Hòa thông minh, hiền lành và đàn hay. Những ai đã tiếp xúc với anh đều yêu mến anh làm cho Quy thấy yêu quí anh hơn và cảm thấy hãnh diện về anh. Bạn bè biết chuyện hai đứa yêu nhau đều vui mừng tán thành. Thanh, bạn thân nhất của Quy, thường trêu cô Quy Hòa kết hợp với nhau tương lai sẽ cho ra một bầy nhóc xì trum! Vì Hòa không được cao và Quy thì lùn như hột mít!. Quy cười hạnh phúc, ừ xì trum cũng được miễn thông minh học giỏi như Hòa là Quy vui rồi. Hòa hay bị bệnh, những lúc ấy anh không đến Quy được, sáng hôm sau cô xách những rễ cây thuốc nam đến thăm và anh đàn cho cô nghe. Quy thường được nghe bản Romance và lúc ấy cả hai như quên mất thực tại chung quanh. Nhà Quy nghèo đông con, trai nhiều hơn gái, nhà Hòa cũng nghèo, là con đầu Hòa có em gái nhiều hơn em trai. Nhưng không hiểu sao mẹ và các em gái Hòa có vẻ xa cách với Quy. Có lẽ vì những buổi đàn như thế, thường cả hai đều không để ý gì đến không gian và thời gian. Mãi đến lúc các em gái và mẹ Hòa đi qua đi lại lách cách chén bát sửa soạn dọn cơm trưa, cả hai mới giật mình. Quy vội vàng xin lỗi cáo từ và cứ thầm tự trách mình sao quá vô tư! Má Quy mà biết được sẽ mắng Quy đồ con gái vô duyên, không để ý để tứ gì hết! Mà cũng tại Hòa cả thôi! Anh cứ mãi mê… đàn hết bản này đến bản khác làm Quy cứ mãi mê… nghe! Làm sao Quy ngăn Hòa lại đươc? Làm sao Quy nỡ nói Hòa ơi, đừng đàn nữa, trưa rồi để Quy đi về thôi?

 

   Số lần đọc: 10080

34 BÌNH LUẬN

  1. Chị Đông Oanh ơi, Tiến đang chờ đọc tiếp đây…hấp dẫn rồi đó nghe…nhưng chưa chi mà đã thấy buồn rồi…nhưng có làm Tiến khóc không đấy! Cả ơn chị nhiều lắm.

    • Co
      Em đã biết trước rồi mà! Chị viết văn phong tự nhiên trôi chảy lắm. Em thích như vậy, tiếp tục nhen chị Đ.Oanh. Chứ không nhỏ Tiến mà khóc làm em cũng mũi lòng …hic hic khóc theo.
      Chúc chị sẽ phát huy lợi thế này của mình .Viêt được hạnh phúc lắm chị của em ơi!

      • Trời! Sao tuổi của nhân vật giống tuổi của vợ chồng H quá vậy. Hổng biết hồi kết có giống như tụi em bên nhau suốt ngày gặp nhau là cự cãi mà thiếu thì chịu hông nẩu không nữa! Em đâng hồi hộp đây, Chắc Đ Oanh chị làm em chết vì đau tim quá, Cứu!

  2. Một khởi đầu thật nhẹ nhàng…
    Mấy hôm nay rãnh rỗi ,lên mạng thấy buồn thiu.Hôm nay “Có phải là tình yêu”làm cho mạng có phần vui vẻ hơn dù có thể đây là một câu chuyện …rất buồn.Không biết chuyện tình của”nẫu”sẽ đi về đâu hả chị Oanh?
    Thân mến.Ngô Lạp

  3. Anh Lệ ơi! Cảm thấy [i]gan cùng mình[/i] khi dám [i]múa rìu qua mắt thợ [/i] giữa những [i]cây đa [/i][i]cây đề,[/i] của cuongde, nhưng tự nhiên thấy hứng viết thì cứ viết vậy thôi! Kệ! Cũng phải có người này người nọ chứ nhỉ? Hì hì! Có gì anh Lệ giúp đỡ nhé! Cám ơn nhiều! Đông Oanh.
    Kim Tiến, Thanh Hòa ơi! Đừng có khóc nhen! Khi viết mình thấy hổng sao hết, vậy mà đọc lời bàn của các bạn tự nhiên thấy mắt cay cay! Hì hì!Rất cám ơn! Đông Oanh.

  4. Cám ơn anh Ngô Lạp đã động viên! Đúng là nhờ các bạn mà mình cũng cảm thấy khởi đầu nhẹ nhàng thật! Chuyện tình của [i]nẫu[/i] này anh cứ theo dõi hồi sau sẽ biết ( hiện giờ tui cũng còn chưa biết nữa là!) Hì hì!
    Thân mến! Đông Oanh.

  5. Sáng nay, vô CD.org, thấy bài mới, cứ tưởng hôm nay Hạnh dịch tiếp chuyện chàng John, không ngờ là truyện ngắn của Đông Oanh: bất ngờ thú vị! Càng thú vị hơn khi truyện nhắc tới những con đường quen tên của Qui Nhơn.
    Cám ơn Đông Oanh!
    ndung

  6. Cám ơn Ngọc Dung! Mình cũng như một học trò đang tập làm văn và cũng là một therapy để xã stress vậy mà. Rất vui được NDung động viên! Đông Oanh.

  7. Bất ngờ…hơn cả bất ngờ.Chuyện tình này có mùi ly kỳ quá nẫu ơi.Văn phong nhẹ nhàng (thua gì chuyên nghiệp? :lol:Giống NDung,mình cũng thấy nhớ những mùa trăng trên biển Quy Nhơn lắm Oanh ơi…”Đêm mùa trăng úa làm vỡ hồn ta”.

  8. Cám ơn Hương Xưa! Mình cũng nhớ biển QN lắm vì kỉ niêm thời đi học của bọn mình đều gắn liền với biển, xa rồi càng thấy quí và nhớ thêm! Đông Oanh.

  9. Ngừ Bình Khơ ơi!
    Mình cũng ngưỡng mộ những cuộc tình có kết cục đẹp như là [b]Hai trái ổi[/b] vây! Nhưng để những chuyện đó cho anh Trác Hiếu viết hay hơn! Hì Hì! Đông Oanh.

  10. “Bông hoa nay vẫn còn hương,
    Lòng ta còn vết đau thương, không cùng,
    Đính hoa ở một bên lòng,
    Ngàn năm tiếc giấc mơ mòng khi xưa”

    &

    “Gió gây hương nhớ nâng tiếng đàn xa đưa.
    Sầu vương vấn gây mơ khóc trên dây tơ
    Trong sầu nhớ bóng ai thoáng về cô phòng
    Nào đâu thấy tình xưa mơ mòng…
    Đàn ai lên cung oán (tang tình) gieo hờn
    Đàn ai ngân theo gió (xế xang) gieo buồn”

  11. Này ,tui thấy ông (bà)Khách Viếng Thăm không biết có tâm trạng gì không mà thả vô nào là:”Tôi buồn không hiểu tôi buồn do đâu…”rồi:”Lòng ta còn vết đau thương…”tiếp nữa là:”Gió gây hương nhớ….”.Ái cha,Đông Oanh ơi,câu chuyện hấp dẫn rồi nghen.Mình đang chờ đọc tiếp đó.

  12. Hello chị Đông Oanh
    Xin chúc mừng chị viết xong cái truyện đầu tay!
    Có mấy câu ở đoạn cuối Bế Tắc tôi không đồng ý với chị.

    [i]Yêu mà còn sợ khổ vì yêu có nghĩa là chưa yêu![/i] nói thiệt tui thấy chuyện gì mà khổ cực quá thì dẹp quách qua một bên cho xong chuyện, không phải chỉ chuyện tình yêu không mà còn nhiều chuyện khác như chuyện nhậu nhẹt, chuyện vợ lớn vợ bé vân vân 😆

    Như chị viết, người xưa dạy
    [i]”Yêu nhau mấy núi cũng trèo,
    mấy sông cũng lội mấy đèo cũng leo”[/i]
    Tôi thì thú thiệt thấy núi đèo là ngại leo, thấy sông là ngại lội… nhưng mà yêu thì vẫn cứ yêu 😆

    Nguyễn Bế Tắc

  13. Cái ông Bế Tắc này giỏi đó nghe. Sông không muốn lội, núi không muốn trèo mà chỉ muốn yêu thôi! Tui hay nghe thiên hạ nói yêu là khổ mà, sao ông BT yêu mà không khổ. Ông Bế tắc ơi, cho tui biết bí quyết của ông đi.

  14. Anh Bế Tắc ui! Tui biết anh nói dzậy chứ hổng phải dzậy! 😛 Núi đèo là hình ảnh người xưa muốn nói sự khó khăn, chứ thiệt tình mà phải leo trèo thì cũng thấy ” oải ” thiệt hén! Mà bây giờ có cable rồi thì đi khỏe re mà còn lãng mạn nữa đó! :roll:: Cám ơn anh nhiều! Đông Oanh.

  15. Ngay Tho
    Hi`, hi`. Na`ng ngay tho de tin. Cha`ng su dung chien thuat co dien ma` may ma’n lai ru’t lui tha`nh cong. Lan toi, yeu ai, na`ng nen mua mot day xi’ch ba`ng sa’t. Ha`, ha`!

  16. ngộ
    thấy tên “Bế Tắc” là chạy giật lui rùi, KVT tham vấn chiện tình yêu với BT coi chừng … bế tắc luôn đó!!! Hìhì, giỡn chút cho dzui thôi nhen bà con,
    ngộ

  17. Rất thú vị, xin chị viết tiếp hai mối tình thứ nhất, thứ nhì…Mấy mối tình đầu chắc phải lâm li hơn mối tình thứ ba này.
    Cám ơn chị. TTTM.

  18. Chỉ một câu hỏi:”Có phải là tình yêu?” mà làm tới 5 phần!”Xốc” thiệt :lol:.Tóc Mây biểu viết 2,3 mối tình nữa thì “xốc” cỡ nào hở chị Đ.O?

  19. Cảm ơn bạn TTTM! Mình phải hỏi ý kiến người bạn ấy mới dám viết tiếp! Nhưng nhìn mái tóc dài của bạn mình thấy ấn tượng lắm đó nghe! Có thể gợi cảm hứng nhiều lắm đó! Chúc bạn luôn giữ được mái tóc tuyệt vời ấy! Đông Oanh.

  20. Tác giả có vẻ sành tính cách nữ giới. Còn phía đàn ông thì không rành rẽ nên cách tạo nhân vật có tính cách không nhất quán, gượng ép. Trông giống như một truyện tình tự kể – tùy bút – của một cô giáo (phái nữ) hơn là một truyện ngắn. Nên đoạn cuối suy diễn, kể lể.
    Hy vọng các tùy bút sau này hay và logic hơn.
    Chuyện Văn.

  21. RE: Có Phải Là Tình Yêu?
    Đông Oanh đã thổi vào truyện ngắn này một văn phong khoan thai từ tốn. Tuy khoan thai từ tốn nhưng người đọc cảm thấy như mình đang được thôi thúc – một cái thôi thúc dịu dàng êm ái – đọc hết dòng này / đoạn này thì lại muốn đọc tiếp ngay dòng kế / đoạn kế; không bỏ dòng không nhảy đoạn.
    Sau mỗi dòng / mỗi đoạn, chiêm nghiệm lại, thấy “thấm” làm sao.
    Cám ơn Đông Oanh nhiều… thiệt nhiều.

  22. RE: Có Phải Là Tình Yêu?
    Lâu nay,Lan chỉ đọc thơ của Đông Oanh thôi. Nay Lan đọc truyện ngắn của Oanh,thấy hay có thua gì văn của Nữ đâu chứ. Oanh ơi! cố lên! có thế chứ! có đâu như Lan quá tệ,con cháu cứ bu bắm suốt ngày không làm gì nên trò được.Thế nhé. Hì!hì!

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả