5.
Kể từ hôm ấy Quy và Hòa không còn gặp nhau nữa. Thị xã ấy tuy không lớn lắm nhưng trời cũng chìu lòng người, Quy tuyệt nhiên không hề gặp lại Hòa. Cô đã quên hẳn quá khứ và an tâm với đời sống bình thường của mình mà vẫn tươi vui. Trời phú cho Quy bản tính đơn giản và hồn nhiên, cô yêu mến nghề nghiệp của mình và các em học sinh ngây thơ luôn mang đến cho Quy lẽ sống và niềm tin yêu vào cuộc đời. Sau đó Hòa lập gia đình lúc nào cô chẳng hay và cũng chẳng bận tâm. Một khi đã dứt khoát rồi là chẳng còn chút tơ vương! Chỉ nghe là Hòa không phải lấy một cô giáo nghèo như Quy mà thôi!
Ấy vậy mà về phía Hòa cô chẳng rõ tại sao, mỗi khi gặp ai quen biết Quy, là bạn bè của cả hai trường, dù thân hay sơ Hòa đều thổ lộ tâm sự về cuộc tình không thành ngày ấy. Dĩ nhiên chi tiết về lời đề nghị vẫn cứ là bạn thì không ai biết! Chuyện không thành chỉ vì Hòa sợ nghèo khổ thì chẳng ai hay! Hòa đã lý tưởng hóa và tô hồng lên chuyện của hai đứa, cứ làm như đó là một cuộc tình đẹp vì dang dở. Hòa còn vấn vương Quy và cảm thấy áy náy vì Quy vẫn sống độc thân!… Rồi sau đó những người bạn ấy gặp lại Quy, kể cho cô nghe về những tâm sự của Hòa. Họ còn ngụ ý cho rằng Quy đã kén chọn quá để vuột mất một người hoàn hảo như Hòa… Trời Đất ơi! Quy đã rất ngạc nhiên, ngoài mặt cô phủ nhận chuyện cho xong, nói hai đứa chỉ là bạn thôi. Nhưng trong thâm tâm cô chẳng hiểu Hòa là người như thế nào! Hòa đã bỏ rơi Quy mà! Hòa đã đặt lên bàn cân một bên là tình cảm với Quy một bên là thoát khỏi đời sống nghèo khổ và Quy đã bị xem nhẹ hơn mà! Ngày ấy Quy đã phải nuốt nỗi nhục vào lòng, quên đi quá khứ để ngẩng cao đầu mà sống. Vậy mà còn bị mang tiếng là kén chọn ư? Vả lại đây đâu có phải là chuyện mà gặp ai cũng có thể tâm sự bừa bãi được? Quả đúng là hai đứa thật khác xa nhau! Quy chẳng hiểu nỗi Hòa và cô thấy rằng quyết định không thể là bạn tốt của Hòa ngày ấy quả thật là một quyết định đúng đắn! Còn chuyện Quy vẫn chọn cuộc sống độc thân thì thật ra chẳng liên quan gì đến Hòa cả, Hòa đừng có mơ đó là vì Hòa. Nếu có chăng chỉ vì Hòa đã làm Quy mất lòng tin vào con người mà thôi! Nhưng chuyện ấy đã qua rồi, Quy vẫn còn yêu đời yêu người lắm! Không dễ gì Quy để cuộc đời mình phải héo sầu vì một người như Hòa đâu! Quy cảm thấy rất thoải mái khi tự mình làm được những gì mình muốn và thấy thích, không bị lệ thuộc vào ai cả! Chuyện Hòa cảm thấy áy náy thật là…lãng xẹt, Hòa đã quá hoang tưởng rồi!
Sau đó có lần tình cờ chạm mặt giữa đường nhưng Quy ngó lơ chỗ khác coi như không thấy. Quy không muốn bận tâm và cũng chẳng cần phải khách sáo hỏi chào, thậm chí chỉ gật đầu hoặc mỉm cười với người mà Quy đã coi thường. Trong Quy đã lạnh tanh rồi thì chỉ xem như người dưng, không quen biết. Vả lại Hòa đã có gia đình rồi thì hãy để cho Quy yên! Quy chưa biết mặt vợ Hòa nhưng Quy biết tâm lý chung của phụ nữ, không ai muốn chồng mình gặp bạn bè bất cứ ai cũng dễ dàng tâm sự về người bạn gái ngày xưa của mình, mà lại còn áy náy này nọ!Thế nhưng Hòa lại không nghĩ vậy, qua bạn bè ( lại cũng qua bạn bè của hai trường ) Hòa muốn gặp Quy lần nữa để giãi bày vì chuyện Quy thấy Hòa mà không thèm nhìn mặt đã làm cho Hòa đau khổ! Trời ơi, sao Hòa tham lam qúa vậy! Bây giờ trời có sập xuống đi nữa thì Quy cũng chịu chết chứ gặp mặt Hòa để nhắc lại chuyện hai đứa thì Quy chịu thôi! Hòa là ai mà Quy phải bận tâm chứ? Còn gì nữa để mà nói chuyện với nhau? Còn gì nữa để vẫn là bạn tốt của nhau? Hòa có đau khổ chăng, chẳng qua chỉ vì anh quá kiêu hãnh! Ai cũng cho rằng Hòa là người tốt bụng và hoàn hảo, có lẽ chính Hòa cũng tự nghĩ về mình như thế. Chỉ có Quy là không, đã vậy cô còn không muốn nhìn mặt Hòa nữa. Điều đó đã làm chạm vào lòng kiêu hãnh của Hòa, trên đời trời đất này chỉ có mình Quy thấy rằng Hòa là người không hoàn hảo mà thôi!
* * *
Bao năm đã trôi qua, cô giáo Quy giờ đang sống ở một nơi khác. Cô sống độc thân nhưng rất bằng lòng với cuộc sống của mình. Cô vẫn dạy học, đối với cô nghề nghiệp và học sinh vẫn là những niềm vui bất tận. Cô vẫn sống hồn nhiên, dù không còn trẻ nữa, và vẫn luôn trung thực với bản chất của mình. Tất nhiên là cô không giàu, nhưng cô là người luôn nhìn xuống và cô luôn thấy mình là người may mắn và hạnh phúc hơn nhiều người khác. Cô được gia đình, bạn bè và học sinh yêu mến. Cuộc sống cô vì thế rất phong phú và không hề tẻ nhạt. Cô luôn bận rộn với công việc, với mọi người, với cuộc sống và cũng bởi …cô là người lạc quan và hành động.
Còn Hòa giờ là một đại gia, vẫn ở thị xã ấy. Sau khi bỏ ngành Giáo Dục, anh ra ngoài kinh doanh và thành công đến bây giờ. Cũng mừng cho Hòa, nghe nói anh có mấy căn nhà mặt tiền, mấy lô đất ở những địa thế đắc địa và công việc làm ăn thì thuộc loại doanh nhân đi đầu về công việc ấy. Hòa nổi tiếng là thông minh, tài giỏi và thành đạt. Và cũng là người chồng người cha mẫu mực trong gia đình. Không nhậu nhẹt, không lăng nhăng, hay giúp đỡ bạn bè, được mọi người trong thị xã coi trọng, nói chung Hòa là mẫu người lý tưởng, và hiện đang sống giàu sang hạnh phúc.
Vậy thì còn gì để nói nữa nào? Cuộc chia tay ngày ấy hóa ra là một kết thúc có hậu cho cả hai người! Hòa đã thoát khỏi được cuộc sống nghèo khổ một cách ngoạn mục. Anh đã tính toán đúng! Con cái anh bây giờ sẽ không bị nỗi ám ảnh nghèo khó đeo đẳng như anh trước đây! Chúng có thể thoải mái yêu người mà chúng yêu, không cần phải suy nghĩ lý tài, điều làm cho con người cảm thấy mình bị hèn kém đi trước tiền bạc. Còn Quy, cô đang sống hạnh phúc với những gì cô đang có. Nếu không chia tay với Hòa chắc chắn cuộc đời cô sẽ không được như thế này, có thể Hòa sẽ muốn cô bỏ dạy vì giáo viên thì làm sao giàu được? Cô sẽ không tự mình là chính mình, mà cứ nghĩ đến Hòa rồi lại thấy bất lực vì không làm cho Hòa hạnh phúc được bởi vì chính cô cũng rất nghèo!
Thế nhưng, chuyện đến đây vẫn còn nhiều điều để nói. Có lần, nhân dịp một người bạn về thăm quê, Hòa gởi tặng Quy một bức tranh do Hòa tự làm bằng vi tính. Hòa vẫn còn ảo tưởng và suy nghĩ gì vậy? Chả lẽ Hòa không hiểu gì về khái niệm cho và nhận hay sao? Hòa vẫn không bao giờ hiểu được cảm nhận của người khác ư?. Khi nhận được bức tranh, chả lẽ Quy gởi trả lại, cả hai có còn gì nữa đâu mà tặng quà cho nhau? Quy không mảy may xúc động và thật tình là không thích nhận. Hơn nữa bức tranh có nội dung tế nhị làm cho Quy sau khi xem kỹ, cô cảm thấy hơi bị tự ái. Đó là bức tranh một phụ nữ luống tuổi quàng khăn đang nhìn theo một chiếc lá vàng rơi. Hòa muốn ngụ ý là Quy đã già, và đang nuối tiếc tuổi xuân chăng? Thật buồn cười cho Hòa quá đi mất!
Gần đây Quy có dịp về lại quê cũ, gặp lại bạn bè hai trường có cả Hòa. Quy cảm thấy rất bình thường và coi Hòa như một trong những người bạn khác mà thôi. Quy đã quên hẳn mọi chuyện rồi! Vả lại tất cả đều đã hai màu tóc trên đầu. Chuyện đã qua rồi cho vào dĩ vãng. Vậy mà bạn bè hai trường vẫn chọc ghẹo. Và Hòa, cũng do Hòa mà thôi, với điệp khúc cũ, tâm sự với bạn thân của Quy, lâu nay ở xa, về cuộc tình dở dang ngày ấy. Nào là vẫn xao xuyến gặp lại cố nhân,… nào là vẫn áy náy vì Quy còn độc thân…! Lần này Quy không ngạc nhiên nữa mà rất là bực mình! Sao Hòa kiêu căng thái quá vậy, và hoang tưởng lâu đến vậy? Quy đang thoải mái và hạnh phúc với sự độc thân của mình, Quy làm được nhiều điều mình muốn và thực hiện được ước mơ ( có một ngôi trường của riêng mình ) nhờ bởi chính sự độc thân của Quy mà, có gì mà Hòa cứ áy náy mãi thế? Hòa cứ tưởng mình là ai vậy? Quy không dám và không muốn nhận hai chữ cố nhân đâu! Hòa vẫn như xưa thôi, không hề thay đổi, không thèm để ý gì đến cảm nhận của người khác! Quy thì bực mình, nếu không muốn nói là phải nén sự giận dữ. Còn vợ Hòa nếu nghe được những chuyện này thì sao? Cô ấy cũng là phụ nữ kia mà? Hòa vẫn luôn luôn chỉ nghĩ đến cái tôi của mình mà không để ý đến tình cảm của những người thân bên cạnh. Thị xã ấy nhỏ lắm, cũng có ngày cô ấy biết chứ? Không phải chỉ chuyện ngày xưa thôi đâu, mà là chuyện cứ mãi áy náy đến bây giờ kìa! Sao không để cho quá khứ ngủ yên đi? Có hay ho, đẹp đẽ gì đâu, chỉ là bánh vẽ thôi mà! Chẳng qua ngày ấy Hòa đã vẽ ra bức tranh đẹp quá về kỉ niêm thời đi học rồi như kẻ mộng du cả hai tưởng rằng đang bước vào tình yêu. Tỉnh lại đi Hòa ơi, nhìn qua ngó lại những người chung quanh một chút đi để thấy rằng mình đã quá xa rời thực tại, để thấy rằng lâu nay Hòa cứ tự huyễn hoặc mình!
Trước đây mỗi khi hồi tưởng lại cuộc tình ngày ấy, Quy hay băn khoăn đó có phải là tình yêu không? Yêu nhau mấy núi cũng trèo mà, còn đây chỉ mới nghĩ đến khó khăn thôi là chùn bước rồi, mới tưởng tượng ra thôi chứ chưa chạm trán đâu nhé, là đã tính chuyện thối lui rồi! Và nếu không được ở bên cạnh người yêu thì phải ốm lăn ốm lóc đến có thể chết đi ấy chứ! Vậy mà Quy Hòa đâu phải vậy! Bây giờ lớn tuổi rồi nhìn lại, Quy có thể khẳng định đó không phải là tình yêu! Hòa đã không yêu Quy ( hay tình yêu chưa đủ chín? ), nên anh đã sớm bỏ cuộc. Yêu mà còn sợ khổ vì yêu có nghĩa là chưa yêu! Còn Quy cũng chẳng khá hơn, sau khi bị bất ngờ vì lời đề nghị của Hòa, cô đâu có thèm năn nỉ hay thuyết phục để Hòa đổi ý. Quy chỉ đau khổ đúng hai ngày, sau đó cô cũng có đợi xem thái độ Hòa thế nào, nhưng rồi cô cũng đã tự đứng vững và còn tìm được cách để thoát khỏi nỗi đau. Tự ái quá cao làm Quy phải ngẩng cao đầu không để bị thất tình. Yêu mà còn tự ái cao thì cũng có nghĩa là chưa yêu! Cuộc tình ấy lúc đầu cho Quy cảm giác an toàn sau khi cô đã có hai mối tình trắc trở. Cô đã bị ngộ nhận đó là tình yêu cũng do bởi những hình ảnh dễ thương thời mới đậu Đệ Thất lên đến Trung Học mà Hòa đã chụp hình được. Sau đó vì tính cách khác xa nhau, cuộc chia tay ấy tất yếu phải xảy ra thôi, và hãy xem đó là một kết thúc có hậu cho câu chuyện này. Quy đã sớm ngộ ra điều đó và chỉ mong rằng Hòa sẽ hiểu vấn đề, đừng hoang tưởng, đừng áy náy nữa mà tiếp tục thêm những ngộ nhận, hãy để cho Quy yên. Và điều cuối cùng Quy rất mong là Hòa hãy để ý nhìn lại người bạn đời đang sống bên cạnh mình kìa, Hòa đã thật sự quan tâm chăm sóc đến cô ấy hay chưa? Hòa có để ý đến suy nghĩ và những cảm nhận tinh tế của một phụ nữ có một gia đình hạnh phúc và một người chồng nổi tiếng là hoàn hảo mà cô ấy phải lo toan để bảo vệ và gìn giữ mái ấm đó không?
Số lần đọc: 10080

Hấp dẫn
Hi Đông Oanh,
Hôm nay mới chịu ra tay,nhưng đã thấy hấp dẫn rồi!Cảm ơn Đông Oanh.
HML
Chị Đông Oanh ơi, Tiến đang chờ đọc tiếp đây…hấp dẫn rồi đó nghe…nhưng chưa chi mà đã thấy buồn rồi…nhưng có làm Tiến khóc không đấy! Cả ơn chị nhiều lắm.
Co
Em đã biết trước rồi mà! Chị viết văn phong tự nhiên trôi chảy lắm. Em thích như vậy, tiếp tục nhen chị Đ.Oanh. Chứ không nhỏ Tiến mà khóc làm em cũng mũi lòng …hic hic khóc theo.
Chúc chị sẽ phát huy lợi thế này của mình .Viêt được hạnh phúc lắm chị của em ơi!
Trời! Sao tuổi của nhân vật giống tuổi của vợ chồng H quá vậy. Hổng biết hồi kết có giống như tụi em bên nhau suốt ngày gặp nhau là cự cãi mà thiếu thì chịu hông nẩu không nữa! Em đâng hồi hộp đây, Chắc Đ Oanh chị làm em chết vì đau tim quá, Cứu!
Một khởi đầu thật nhẹ nhàng…
Mấy hôm nay rãnh rỗi ,lên mạng thấy buồn thiu.Hôm nay “Có phải là tình yêu”làm cho mạng có phần vui vẻ hơn dù có thể đây là một câu chuyện …rất buồn.Không biết chuyện tình của”nẫu”sẽ đi về đâu hả chị Oanh?
Thân mến.Ngô Lạp
Anh Lệ ơi! Cảm thấy [i]gan cùng mình[/i] khi dám [i]múa rìu qua mắt thợ [/i] giữa những [i]cây đa [/i][i]cây đề,[/i] của cuongde, nhưng tự nhiên thấy hứng viết thì cứ viết vậy thôi! Kệ! Cũng phải có người này người nọ chứ nhỉ? Hì hì! Có gì anh Lệ giúp đỡ nhé! Cám ơn nhiều! Đông Oanh.
Kim Tiến, Thanh Hòa ơi! Đừng có khóc nhen! Khi viết mình thấy hổng sao hết, vậy mà đọc lời bàn của các bạn tự nhiên thấy mắt cay cay! Hì hì!Rất cám ơn! Đông Oanh.
Cám ơn anh Ngô Lạp đã động viên! Đúng là nhờ các bạn mà mình cũng cảm thấy khởi đầu nhẹ nhàng thật! Chuyện tình của [i]nẫu[/i] này anh cứ theo dõi hồi sau sẽ biết ( hiện giờ tui cũng còn chưa biết nữa là!) Hì hì!
Thân mến! Đông Oanh.
Sáng nay, vô CD.org, thấy bài mới, cứ tưởng hôm nay Hạnh dịch tiếp chuyện chàng John, không ngờ là truyện ngắn của Đông Oanh: bất ngờ thú vị! Càng thú vị hơn khi truyện nhắc tới những con đường quen tên của Qui Nhơn.
Cám ơn Đông Oanh!
ndung
Cám ơn Ngọc Dung! Mình cũng như một học trò đang tập làm văn và cũng là một therapy để xã stress vậy mà. Rất vui được NDung động viên! Đông Oanh.
“Hôm nay trời nhẹ lên cao,
Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn…”
Bất ngờ…hơn cả bất ngờ.Chuyện tình này có mùi ly kỳ quá nẫu ơi.Văn phong nhẹ nhàng (thua gì chuyên nghiệp? :lol:Giống NDung,mình cũng thấy nhớ những mùa trăng trên biển Quy Nhơn lắm Oanh ơi…”Đêm mùa trăng úa làm vỡ hồn ta”.
Bravo!
Đông Oanh thân,
Chưa có thì giờ đọc nhưng biết hay. Mong truyện sẽ có kết cục đẹp.
NBK
Cám ơn Hương Xưa! Mình cũng nhớ biển QN lắm vì kỉ niêm thời đi học của bọn mình đều gắn liền với biển, xa rồi càng thấy quí và nhớ thêm! Đông Oanh.
Ngừ Bình Khơ ơi!
Mình cũng ngưỡng mộ những cuộc tình có kết cục đẹp như là [b]Hai trái ổi[/b] vây! Nhưng để những chuyện đó cho anh Trác Hiếu viết hay hơn! Hì Hì! Đông Oanh.
Chị Đông Oanh ơi, Tiến có cảm tưởng như đang đọc “Giòng sông định mệnh” của Quỳnh Dao…:-)
Hấp dẫn từ từ rồi đó nghe. Cảm ơn chị.
“Bông hoa nay vẫn còn hương,
Lòng ta còn vết đau thương, không cùng,
Đính hoa ở một bên lòng,
Ngàn năm tiếc giấc mơ mòng khi xưa”
&
“Gió gây hương nhớ nâng tiếng đàn xa đưa.
Sầu vương vấn gây mơ khóc trên dây tơ
Trong sầu nhớ bóng ai thoáng về cô phòng
Nào đâu thấy tình xưa mơ mòng…
Đàn ai lên cung oán (tang tình) gieo hờn
Đàn ai ngân theo gió (xế xang) gieo buồn”
…
Tình Tang
DO,
Sáng nay thứ 2 đã có thì giờ đọc truyện của DO. Hấp dẫn. Nhưng đừng giấu những chi tiết mùi mẫn nghe.
NBK
Này ,tui thấy ông (bà)Khách Viếng Thăm không biết có tâm trạng gì không mà thả vô nào là:”Tôi buồn không hiểu tôi buồn do đâu…”rồi:”Lòng ta còn vết đau thương…”tiếp nữa là:”Gió gây hương nhớ….”.Ái cha,Đông Oanh ơi,câu chuyện hấp dẫn rồi nghen.Mình đang chờ đọc tiếp đó.
Hello chị Đông Oanh
Xin chúc mừng chị viết xong cái truyện đầu tay!
Có mấy câu ở đoạn cuối Bế Tắc tôi không đồng ý với chị.
[i]Yêu mà còn sợ khổ vì yêu có nghĩa là chưa yêu![/i] nói thiệt tui thấy chuyện gì mà khổ cực quá thì dẹp quách qua một bên cho xong chuyện, không phải chỉ chuyện tình yêu không mà còn nhiều chuyện khác như chuyện nhậu nhẹt, chuyện vợ lớn vợ bé vân vân 😆
Như chị viết, người xưa dạy
[i]”Yêu nhau mấy núi cũng trèo,
mấy sông cũng lội mấy đèo cũng leo”[/i]
Tôi thì thú thiệt thấy núi đèo là ngại leo, thấy sông là ngại lội… nhưng mà yêu thì vẫn cứ yêu 😆
Nguyễn Bế Tắc
Cái ông Bế Tắc này giỏi đó nghe. Sông không muốn lội, núi không muốn trèo mà chỉ muốn yêu thôi! Tui hay nghe thiên hạ nói yêu là khổ mà, sao ông BT yêu mà không khổ. Ông Bế tắc ơi, cho tui biết bí quyết của ông đi.
Anh Bế Tắc ui! Tui biết anh nói dzậy chứ hổng phải dzậy! 😛 Núi đèo là hình ảnh người xưa muốn nói sự khó khăn, chứ thiệt tình mà phải leo trèo thì cũng thấy ” oải ” thiệt hén! Mà bây giờ có cable rồi thì đi khỏe re mà còn lãng mạn nữa đó! :roll:: Cám ơn anh nhiều! Đông Oanh.
Ngay Tho
Hi`, hi`. Na`ng ngay tho de tin. Cha`ng su dung chien thuat co dien ma` may ma’n lai ru’t lui tha`nh cong. Lan toi, yeu ai, na`ng nen mua mot day xi’ch ba`ng sa’t. Ha`, ha`!
ngộ
thấy tên “Bế Tắc” là chạy giật lui rùi, KVT tham vấn chiện tình yêu với BT coi chừng … bế tắc luôn đó!!! Hìhì, giỡn chút cho dzui thôi nhen bà con,
ngộ
Rất thú vị, xin chị viết tiếp hai mối tình thứ nhất, thứ nhì…Mấy mối tình đầu chắc phải lâm li hơn mối tình thứ ba này.
Cám ơn chị. TTTM.
Chỉ một câu hỏi:”Có phải là tình yêu?” mà làm tới 5 phần!”Xốc” thiệt :lol:.Tóc Mây biểu viết 2,3 mối tình nữa thì “xốc” cỡ nào hở chị Đ.O?
Cảm ơn bạn TTTM! Mình phải hỏi ý kiến người bạn ấy mới dám viết tiếp! Nhưng nhìn mái tóc dài của bạn mình thấy ấn tượng lắm đó nghe! Có thể gợi cảm hứng nhiều lắm đó! Chúc bạn luôn giữ được mái tóc tuyệt vời ấy! Đông Oanh.
Sến quá chị ĐO ới! Lãng! Chị dán băng keo miệng anh chàng Hòa mất tiêu rồi, lấy gì ảnh tỉ tê như chị đây
kqd
Co Phai La Tinh Yeu
Hello Dong Oanh!
Ba`i vie’t hay. Vie’t tie’p nhe’!
Bach Ye’n
Hello chị Bạch Yến! Rất vui được chị động viên. Em sẽ cố gắng! Chúc chị khỏe.
Em Đông Oanh.
Tác giả có vẻ sành tính cách nữ giới. Còn phía đàn ông thì không rành rẽ nên cách tạo nhân vật có tính cách không nhất quán, gượng ép. Trông giống như một truyện tình tự kể – tùy bút – của một cô giáo (phái nữ) hơn là một truyện ngắn. Nên đoạn cuối suy diễn, kể lể.
Hy vọng các tùy bút sau này hay và logic hơn.
Chuyện Văn.
RE: Có Phải Là Tình Yêu?
Đông Oanh đã thổi vào truyện ngắn này một văn phong khoan thai từ tốn. Tuy khoan thai từ tốn nhưng người đọc cảm thấy như mình đang được thôi thúc – một cái thôi thúc dịu dàng êm ái – đọc hết dòng này / đoạn này thì lại muốn đọc tiếp ngay dòng kế / đoạn kế; không bỏ dòng không nhảy đoạn.
Sau mỗi dòng / mỗi đoạn, chiêm nghiệm lại, thấy “thấm” làm sao.
Cám ơn Đông Oanh nhiều… thiệt nhiều.
RE: Có Phải Là Tình Yêu?
Anh có gởi cho Đông Oanh 1 email đó nghen .
RE: RE: Có Phải Là Tình Yêu?
Cám ơn anh Lê Huy về lời bàn. Em đã nhận email rồi! Hì Hì!
Em Đông Oanh.
RE: Có Phải Là Tình Yêu?
Lâu nay,Lan chỉ đọc thơ của Đông Oanh thôi. Nay Lan đọc truyện ngắn của Oanh,thấy hay có thua gì văn của Nữ đâu chứ. Oanh ơi! cố lên! có thế chứ! có đâu như Lan quá tệ,con cháu cứ bu bắm suốt ngày không làm gì nên trò được.Thế nhé. Hì!hì!