Trên đời này, người ta đang sống đó, nhưng đa số người không được mãn ý. Có
người muốn được thêm tiền, có người muốn được thêm quyền thế.
Nhưng đối với bọn họ, chỉ cần còn sống đó, đã không dễ dàng gì rồi.
Tiểu Vũ bỗng thở ra một tiếng, nói:
– Chỉ cần còn sống được, chuyện gì ngươi cũng đều làm sao ?
Đinh Cán gật gật đầu nói:
– Đúng vậy, chuyện gì ta cũng chịu làm.
Tiểu Vũ nói:
– Được, ta thả ngươi đi.
Đinh Cán không nói thêm lời nào, quay phắt đầu đi ngay.
Tiểu Vũ cười cười nói:
– Chờ một chút.
Đinh Cán chờ đó.
Tiểu Vũ hỏi:
– Ngươi có biết tại sao ta thả ngươi đi không ?
Đinh Cán lắc đầu.
Tiểu Vũ nói:
– Bởi vì ngươi không còn là một người còn sống, ngươi đã chết từ lâu !
Đinh Cán đã đi rồi, Cao Lập còn đứng như một pho tượng ở đó, không động đậy tí
nào.
Sau đó, y bỗng khom lưng lại mửa.
Tiểu Vũ nhìn y, đợi y mửa xong hết, mới thở ra nói:
– Có phải anh cũng sợ mình sẽ như hắn vậy sau này không ?
Cao Lập còn đang lộ vẻ thống khổ trên mặt, y nói:
– Không chừng hiện tại tôi cũng đã giống hắn rồi.
Tiểu Vũ nói:
– Anh không giống.
Cao Lập nói:
– Nhưng nếu tôi ở trong hoàn cảnh đó, không chừng tôi cũng sẽ làm vậy.
Y dùng sức nắm hai nắm tay lại, nói từng tiếng một:
– Bởi vì tôi cũng muốn sống cho được, không sống không được.
Tiểu Vũ hỏi:
– Anh sợ chết ?
Cao Lập nói:
– Tôi không sợ chết, nhưng tôi phải sống đó.
Tiểu Vũ hỏi:
– Vì cô bạn đó của anh mà phải sống ?
Cao Lập bỗng quay phắt đầu, nhìn lên đám mây trắng trên trời cao.
Tiểu Vũ nhìn không thấy gương mặt của y, nhưng có thể thấy được bàn tay của y
đang run rẩy.
Một hồi thật lâu, Cao Lập mới thở ra một tiếng, nói:
– Tôi không ngờ bọn họ đuổi được đến đây, không những vậy mà còn nhanh quá
như vậy.
Tiểu Vũ hỏi:
– Anh chưa bao giờ đến nơi đây trước giờ ?
Cao Lập nói:
– Tôi có đến, Song Song ở gần đây.
Tiểu Vũ hỏi:
– Song Song ?
Cao Lập nói:
– Song Song chính là cô bạn của tôi.
Tiểu Vũ nói:
– Anh đã đến đây rồi, lần này đáng lý không nên đến, không chừng bọn họ đã
biết Song Song ở đâu.
Cao Lập nói:
– Không chừng.
Tiểu Vũ nói:
– Không chừng bọn họ đang giăng cạm bẫy ở đó, chờ anh đến.
Cao Lập nói:
– Không chừng.
Tiểu Vũ nói:
– Nhưng anh vẫn cứ đến đó ?
Cao Lập nói:
– Nhất định phải đến.
Tiểu Vũ nói:
– Biết có cạm bẫy đó mà cũng nhảy xuống sao ?
Cao Lập nói:
– Lại càng phải nhảy xuống.
Tiểu Vũ hỏi:
– Tại sao ?
Cao Lập nói:
– Bởi vì tôi không thể để Song Song một mình trong cạm bẫy đó.
Tiểu Vũ không nói gì nữa, y không thể nói gì thêm.
Y bỗng phát hiện ra cái gã sát thủ vô tình lãnh đạm đó có một thứ tình cảm
giành cho Song Song sâu đậm không ai tưởng tượng được.
Cô nàng dĩ nhiên là người đàn bà đáng được cho y làm như vậy.
Cao Lập bỗng quay đầu lại nhìn y, nói:
– Tôi đi đây, anh không phải đi với tôi.
Tiểu Vũ gật gật đầu nói:
– Đúng là tôi không phải đi với anh.
Cao Lập vổ vổ vào vai y, không nói gì … cũng không thể nói gì thêm.
Nhưng đến lúc y cất bước đi, Tiểu Vũ cũng đi theo.
Ánh mắt của y sáng lên, nhưng y cố gắng nghênh mặt lên, nói:
– Anh không phải đi, tại sao còn cứ đi ?
Tiểu Vũ cười cười, nói:
– Tuy tôi không thích một mình nhảy vào cạm bẫy, nhưng nếu có bạn bè nhảy
chung, tùy tiện muốn nhảy đâu thì nhảy, không sao cả.
Xin coi tiếp Hồi 3
Số lần đọc: 13348
