– Không.
– Tờ giấy đề gì vậy ?
Hai người nhìn nhau một cái, cùng đi bọc lại hai bến tới chỗ tảng đá.
Bốn bề yên lặng hoàn toàn, không một tiếng động. Gió thổi đến mùi thơm tho
của cây cỏ, mùi mát mẻ của nước suối.
Trời đất vẫn còn mỹ lệ u tĩnh như bao giờ.
Chỉ có hạng người tùy thời tùy lúc lấy sinh mạng ra mạo hiểm như bọn họ, mới
cảm thấy được cái sát cơ trong sự u tĩnh an tường đó.
Chỉ có những nguy hiểm không thây được mới là nguy hiểm chân chính.
Bọn họ rốt cuộc đã đến bên cạnh tảng đá. Tiểu Vũ hất tảng đá ra, Cao Lập cầm
tờ giấy lên.
Giấy ướt nhẹp, trên đó có đề mấy chữ lem nhem, hình như là: “Cẩn thận …”.
Bọn họ chỉ mới nhận ra được hai chữ, trên vách núi đã có hòn đá lớn khổng lồ
lắn xuống chỗ bọn họ đang đứng.
Dĩ nhiên bọn họ có thể tránh ra hai bên dễ dàng.
Nhưng bọn họ không làm vậy.
Bao nhiêu năm qua, bọn họ đã đùa quen quá với những thứ nguy hiểm như thế
này, nhưng những trò đùa này không phải là nguy hiểm.
Chỉ cần phản ứng nhanh nhẹn một chút là có thể tránh khỏi dễ dàng.
“Mười lăm tháng bảy” dĩ nhiên không cho rằng trò đùa ấy sẽ giết được bọn họ.
Bao nhiêu năm kinh nghiệm vào sinh ra tử, làm cho bọn họ cảm thấy phía sau trò
đùa ấy, nhất định còn ẩn tàng âm mưu còn nguy hiểm đáng sợ hơn nhiều.
Vì vậy, tảng đá khổng lồ đang lăn xuống, không những bọn họ không nhảy ra hai
bên tránh né, ngược lại, còn xông đến, chỉ trong một tích tắc trong đường tơ kẽ tóc, từ
trước tảng đá rơi ầm xuống, xông ngược lên, xông lên ba trượng.
Bàn tay của bọn họ lập tức bám ngay vào những dây đằng la trên vách núi.
Sau dó bọn họ lập tức nghe thấy một tiếng nổ ầm vang như trời long đất lở.
“Mười lăm tháng bảy” chắc là đem những thứ hỏa dược đã mua về, toàn bộ đem
đến cột vào trên tảng đá khổng lồ đó.
Nếu bọn họ nhảy ra hai bên tránh nó, bây giờ dù không bị hỏa dược nổ tan xác ra
thì cũng bị mấy hòn đá vụn bắn vào người cho nát nhừ.
Nhưng hiện tại bọn họ còn nguyên vẹn đây, đó không phải là may mắn, cũng
không phải là vận khí.
Trong tiếng nổ kinh hồn đó, không những bọn họ không quay đầu lại nhìn xuống,
thậm chí ngay cả thân hình cũng không dừng lại, bàn tay đang nắm chặt giây đằng la
dùng sức giật một cái, mũi chân điểm và trong vách đá, người đã bay lên phía trên.
Vách núi thẳng đứng, cao hơn mười trượng.
Bọn họ lên xuống ba lần như vậy, đã nhảy lên tới đỉnh. Cho đến lúc đó, tiếng nổ
còn đang hồi âm lại vang rền trong hang núi, đá vụn cũng vẫn còn đang rải xuống ao
như mưa rào.
Trên đỉnh núi là một gò nghiêng nghiêng giống một cái bình đài, ba người đang
thò đầu nhìn xuống dưới xem xét. Trong đó, một người là Đinh Cán.
Y phát hiện ra Tiểu Vũ và Cao Lập bỗng xuất hiện trên đỉnh núi, biểu tình trên
gương mặt làm như thình lình bị người ta tát cho một cái vào mặt.
Cao Lập lạnh lùng nhìn y.
Nhưng Tiểu Vũ thì cười cười, nói:
– Không ngờ ngươi vẫn còn chưa chết.
Đinh Cán hít thở mấy hơi dài, thần sắc cũng trở lại bình tĩnh, y lạnh lùng nói:
– Không ngờ ngươi cũng chưa chết luôn.
Tiểu Vũ nói:
– Chỉ có ba người các ngươi, muốn giết chúng ta cũng không dễ dàng gì.
Đinh Cán xanh lè mặt mày, không thể không thừa nhận chuyện đó.
Tiểu Vũ nói:
– Nhưng nếu chúng ta muốn giết các ngươi, ngươi xem có dễ hay không dễ ?
Đinh Cán nói:
– Taii sao các ngươi muốn giết ta ?
Tiểu Vũ nói:
– Bởi vì ngươi muốn giết chúng ta.
Đinh Cán nói:
– Chính các ngươi cũng biết, người muốn giết các ngươi không phải là ta.
Tiểu Vũ gật gật đầu, y cũng không thể không thừa nhận.
Đinh Cán nói:
– Giết người đã là chức nghiệp của bọn chúng ta, chúng ta không thể nào giết
người vô duyên vô cố.
Tiểu Vũ nói:
Số lần đọc: 13363
