– Đúng là như vậy.
Y quay mặt qua nhìn hai người đứng bên cạch Đinh Cán.
Hai người này mặt mày vàng khè, sắc mặt như người có bệnh, nhưng hai bàn tay
đen thui như sắt.
Tiểu Vũ nói:
– Không ngờ cao thủ trong Ưng Trảo, cũng có kẻ gia nhập “Mười lăm tháng bảy”.
Một trong hai người đó cười nhạt nói:
– Các hạ nhãn lực khá lắm.
Tiểu Vũ nói:
– Chuyến này chắc là hai vị xuất thủ lần đầu, dĩ nhiên không chịu trở về tay
không.
Đinh Cán nói:
– Bọn họ vốn không thể nào trở về tay không được.
Hai bàn tay của y vốn đang khoanh trước ngực, hiện tại vẫn còn không động đậy.
Nhưng thình lình, hai cây loan đao đã cắt vào cổ họng của hai gã hai bên, cắt
thật sâu.
Không có tiếng la thảm thiết, không có tiếng động dãy dụa, hai người đó bỗng rớt
xuống núi như hai khúc gỗ cứng đơ.
Cao Lập nhìn y, gương mặt không có một chút biểu tình.
Tiểu Vũ nói:
– Bọn họ chết rồi, ngươi cũng về được rồi.
Đinh Cán nói:
– Giết được các ngươi rồi, ta cũng về lại được, nhưng giết bọn họ dễ hơn.
Tiểu Vũ nói:
– Ít ra bọn họ không biết phòng bị ngươi.
Đinh Cán nói:
– Vì vậy ta chọn đúng đường.
Tiểu Vũ nói:
– Nhưng bọn họ thì chọn trật !
Đinh Cán hỏi:
– Sao ?
Tiểu Vũ nói:
– Đáng lý ra bọn họ không nên theo ngươi đến đây.
Đinh Cán nói:
– Ta còn muốn sống thêm chút nữa.
Tiểu Vũ nói:
– Ngươi sống thêm được.
Đinh Cán nói:
– Bọn họ đã chết rồi, không còn ai biết chuyện gì đã xảy ra nơi đây.
Tiểu Vũ nói:
– Vì vậy người về đến, tùy tiện muốn nói gì cũng không sao.
Đinh Cán nói:
– Bất quá, ta đã nói rồi, vô duyên vô cố nhất định không giết người.
Tiểu Vũ nói:
– Sao ngươi biết chúng ta sẽ thả ngươi đi ?
Đinh Cán nói:
– Bởi vì các ngươi giết ta, cũng không hay lắm.
Tiểu Vũ nói:
– Sao ?
Đinh Cán nói:
– Ta đã giết bọn họ rồi, dĩ nhiên sẽ không tiết lộ hành tung của các ngươi, nếu
không “Mười lăm tháng bảy” sẽ không tha ta.
Tiểu Vũ hỏi:
– Không giết người thì có chỗ nào hay ?
Đinh Cán nói:
– Ta có thể hủy diệt thi thể bọn họ giùm các ngươi, về lại nói rằng các ngươi
không hề qua lối này.
Tiểu Vũ nói:
– Ngươi nghĩ cũng chu đáo lắm.
Đinh Cán nói:
– Ta đã làm nghề này được mười năm rồi, nếu suy nghĩ không chu đáo, làm sao
còn sống được tới bây giờ.
Ánh mắt xám xịt của y cũng lộ vẻ thê lương bi khổ.
Số lần đọc: 13349
