Trang NhàTruyện ChưởngTrường Sinh Kiếm và các truyện tiếp theo3. Khổng Tước Linh - Hồi 2 - Nước Mắt Lãng Tử

3. Khổng Tước Linh – Hồi 2 – Nước Mắt Lãng Tử

Nơi đây không những có rượu, còn có đàn bà.
Rượu là rượu ngon, đàn bà cũng đẹp tương đương, ít nhất là dưới ánh đèn, cũng
xem ra đẹp tương đương vậy.
– Anh đến đây bao giờ chưa ?
– Chưa.
– Tôi cũng chưa.
Bọn họ phải hỏi nhau kỹ càng rồi mới dám vào, bởi vì chỉ ở những nơi bọn họ
chưa từng qua lại mới là chỗ an toàn.
– Mình chưa đến đây bao giờ, bọn họ chắc là sẽ không tìm ra nơi này nhanh lắm.
– Nhưng những người đàn bà này hình như biết mặt anh sao đó.
Tiểu Vũ cười cười nói:
– Bọn họ không biết mặt tôi, bọn họ biết mặt đồng tiền của tôi.
Y vừa bước vào, đã đặt một thỏi bạc lớn lên bàn.
Đám đàn bà đã đi bày dọn rượu thịt, tô son điểm phấn lại.
– Hôm nay ai không say là con rùa đen.
Cao Lập ngần ngừ một lúc, rốt cuộc nhịn không nổi, hỏi:
– Rượu ở đây có mắc tiền không ?
Tiểu Vũ bỗng ngẩn mặt ra.
Thật tình y cảm thấy kinh ngạc hết sức, câu nói đó không phải là lời nói hạng
người như Cao Lập sẽ nói ra.
Hạng người lang bạt góc trời như bọn họ, những kẻ lãng tử tùy thời tùy lúc đem
sinh mạng của mình ra đánh bạc, cơ hồ ai ai cũng xem tiền tài còn rẻ mạt hơn cả phân, hơn cả bùn.
“Mười lăm tháng bảy” quản lý rất nghiêm ngặt, nhưng giết người không phải là
không kiếm ra tiền, không những vậy, trả tiền lại rất cao.
Vì vậy mỗi khi bọn họ xong chuyện, bọn họ đều đi tận tình phát tiết luôn hai ba
ngày … chuyện tiêu tiền chính nó cũng là cách phát tiết.
Đấy cũng là chuyện tổ chức cho phép.
Nhưng Tiểu Vũ sực nhớ ra, hình như Cao Lập không hề đi ra ngoài say sưa cuồng
nhiệt với bọn họ lần nào.
Không lẽ y là người coi tiền quý như sinh mạng ?
Cao Lập dĩ nhiên đoán được y đang nghĩ gì, y bỗng cười lên một tiếng, nói:
– Nơi đây rượu mà mắc quá, đành phải để anh mời tôi, nếu anh không mời, tôi
cũng ngồi một bên nhìn anh uống, không sao.
Tiểu Vũ hỏi:
– Anh không có tiền sao ?
Cao Lập nói:
– Tôi là một con quỷ hà tiện.
Tiểu Vũ nhịn không nổi, bật cười, nói:
– Ít nhất anh còn thừa nhận mình hà tiện, chỉ có bao nhiêu đó thôi, cũng đủ cho
tôi mời anh.
Cao Lập cũng bật cười nói:
– Tôi cũng có chỗ không giống những con quỷ hà tiện khác nữa.
Tiểu Vũ hỏi:
– Sao ?
Cao Lập nói:
– Tôi còn là tửu quỷ nữa.
Trên đời này đã là tửu quỷ mà còn hà tiện nữa, quả thật hiếm thấy, nhưng Cao
Lập quả thật là một tửu quỷ.

   Số lần đọc: 13363

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả