Y uống rượu y hệt như một con ngựa.
– Rượu không trả tiền, uống vào càng ngon đặc biệt.
– Rượu phải trả tiền thì sao ?
– Tôi rất ít uống.
– Tôi bỗng phát giác ra, con người anh sao quá thản bạch.
– Trừ chuyện đó ra, tôi chẳng còn chuyện gì tốt hơn cả.
Tiểu Vũ cười lớn, Cao Lập cũng cười lớn, bởi vì lúc này hai người đã có vẻ quá
say.
Phải chăng vì gương mặt bọn họ đang lộ vẻ tươi cười, trong lòng họ lại cười không
muốn nổi ?
Lúc nãy có năm sáu người đàn bà đang bồi tiếp bọn họ, bây giờ chỉ còn thừa hai
người.
Hai người già nhất, xấu nhất.
Đàn ông, uống rượu say rồi, vốn không được đàn bà hoan nghênh cho lắm, huống
gì bọn họ đã từ từ phát hiện ra, một người trong bọn rất hà tiện, còn người kia cũng
không hào nhoáng lắm.
– Băng Băng đâu ? Lúc nãy cô tên Băng Băng đâu rồi ?
– Cô ta ra ngoài rồi, có khách quen tìm cô ấy.
Khác quen có nghĩa thường thường là khách sộp, khách sộp có nghĩa thường
thường là hào nhoáng.
– Còn cô tên là Hương Khuê đâu ?
– Cũng đang tiếp khách.
Phách lên một tiếng, bình rượu trên bàn đã bị cái đập mạnh làm đổ xuống.
– Tiếp khách ? Không lẽ bọn ta không phải là khách đây sao ?
Hét lên một tiếng, ly rượu đã rớt xuống đất, vỡ tan tành ra.
Bỗng nhiên, cửa phòng có ba bốn gã đại hán lực lưỡng đội mũ lệch lạc, áo quần
xốc xếch, đang đứng trừng mắt nhìn bọn họ.
Hai người, một mặc áo đạo sĩ, một mặc áo dân lao động, dĩ nhiên chẳng phải là
khách sộp, cũng không phải là khách hào nhoáng.
Những thứ khách đó, thêm một người sợ nhiều, ít đi một người cũng không gọi là
ít.
Bọn đại hán cười nhạt:
– Hai vị đến đây uống rượu, hay là đánh lộn ?
Tiểu Vũ nhìn nhìn Cao Lập, Cao Lập nhìn nhìn Tiểu Vũ.
Hai người bỗng cười lớn lên.
Trong tiếng cười vang, một trận loạt xoạt vang lên, bàn ghế đổ ngã tứ tung.
Bọn đàn bà vừa la lên kinh hãi, vừa chạy ra ngoài, bọn đại hán la hét giận dữ
xông vào.
Tuy hai người chưa luyện qua Bách Bộ Thần Quyền của Thiếu Lâm, nhưng tay
quyền của họ còn cứng hơn các vị nhân huynh đội mũ lệch lạc ấy rất nhiều.
Hai người chỉ đông đánh tây, chỉ nam đánh bắc, đánh một trận cho nơi đó một
phen trời long đất lở, gà vịt bay tứ tung.
Sau đó hai người bèn chạy một hơi ra ngoài.
Thật ra phía sau chẳng có ai đuổi theo, nhưng bọn họ vẫn chạy thật nhanh.
Bọn họ cảm thấy chạy như vậy thật quá đã ngứa.
Chạy một hồi, bỗng chạy vào một con hẻm cụt, hai người dừng chân lại, bắt đầu
cười lên, cười ra nước mắt, cười khom cả lưng lại.
Không ai nói được tại sao bọn họ buồn cười quá như vậy, ngay cả chính bọn họ
cũng không nói được.
Không biết đã cười được bao lâu, bỗng nhiên không ai cười nữa.
Tiểu Vũ nhìn nhìn Cao Lập, Cao Lập nhìn nhìn Tiểu Vũ.
Hai người bỗng cảm thấy muốn khóc.
Cả hai, những kẻ lãng tử không gốc rễ, có ai hiểu được tâm tình của họ, có ai biết
được nổi thống khổ của họ.
Trừ khi ngẫu nhiên uống một trận thỏa thích như vậy, cả hai còn có cách gì khác
phát tiết ra ?
May mà lúc bọn họ muốn cười, họ còn cười được, muốn khóc còn khóc được.
Vì vậy bọn họ còn sống đó.
Số lần đọc: 13348
