Thơ

Giòng đời

Giòng sông đời chảy mãi Chẳng biết dừng khi mô. Từ tận cùng quá khứ, Đến mịt mùng tương lai. Giờ vẫn ào ạt chảy, Cuốn theo bao kiếp...

Làm bạn gió trăng

Ta về rũ áo công danh Vén mây tìm chút tinh anh cõi đời. Bảo trời đem gió đến chơi, Gọi trăng làm bạn ta mời anh...

không đề

40 công danh, thành bại, chưa biết kịp quay lại nhìn, chừ đã bốn mươi nụ cúc vàng, chờ mong ai trước ngõ nắng trưa về, vuột mất...

mưa hoa

mưa rớt xuống, ngang vai, từ đó mộng ướt áo người, không dấu được đường tim sáng ra, tim trốn, người tìm bước chân nghiệt ngã tôi, tìm kiếm tôi...

Nát lòng

  Soi gương thấy tóc giật mình, Trời ơi đầu bạc, thình lình chẳng hay, Thấm lòng thấy mắt cay cay Đôi dòng  lệ chảy, mới hay nát...

Tím chiều

Đôi bờ nắng đã nghiên xiêu, Ta về gởi lại, tím chiều mây buông. Chùa xa vang vọng tiếng chuông. Mênh mông một cõi, nổi buồn nhân...

Ngẩn ngơ Bốn Mùa

Sáng xuân, nắng nhuộm hồng mái tóc Trưa hè, bóng dõi bước em đi Xế thu vàng, dáng em đứng đợi Chiều đông, sương rõ lối em...

đưa người qua những dòng sông

thuyền trôi sóng khựng, mái chùng thân tôi lạnh, nước rùng cõi tâm đưa người qua những dòng sông đưa tôi qua những âm đời vọng vang em ngồi hớt giọt nắng, loang khuấy tà huy...

lục bát ba câu

1. chiều nay bỏ phố, vô rừng đọc trang kinh cũ, giữa chừng ngủ quên tỉnh ra, quên mất, họ, tên . 2. nhìn cây lá, bỗng thấy buồn nhìn...

ngõ về

..... những hẹn hò từ nay khép lại thân nhẹ nhàng như mây .... TCS. sông về sóng gõ nhip, khuya đóa hoa chợt khép nụ, chia ngõ về qua rồi, ... thôi những...