Công việc của một nhà máy mới bắt đầu đi vào hoạt động thật bề bộn nhưng cũng không thể dứt Tuyên ra khỏi những nghĩ ngợi miên man về Thuận- ” Nhánh sông xưa ” một thời trai trẻ của chàng -Hơn ba mươi năm rồi Tuyên mới nghe lại giọng nói của Thuận – vẫn ríu rít và trẻ trung như ngày nào dưới mái trường Cường Để, mặc dù bây giờ tuổi Thuận cũng đã ngoài năm mươi.
Thật ra lúc này Tuyên cũng không hiểu nổi mình như thế nào- lẽ ra là oán hận thì thay vào đó lại là niềm hạnh phúc lâng lâng dâng trào trong lòng Tuyên – chàng đã gọi liên tiếp cho Thuận không biết bao nhiêu cuộc gọi nhỡ từ tối cho tới giờ – bao nhiêu câu hỏi , bao nhiêu thắc mắc cứ vang vang trong đầu Tuyên khiến chàng không tài nào nhắm mắt nổi – nhưng cuối cùng sự mệt mỏi vì quá thiếu ngủ cũng đã làm Tuyên thiếp đi. Trong giấc ngủ mê mệt đó, cả một quá khứ vàng son như hiện về đầy đủ từng chi tiết- Thuận như đang đứng đó nhìn chàng với suối tóc dài, tà áo lụa trắng và đôi mắt to tròn nghịch ngợm năm nào.
Tuyên quen và biết Thuận năm học lớp đệ nhất – năm đó Thuận vào lớp trễ cả tháng trời – cô gái Sài Gòn kiêu sa với đôi mắt to tròn nhưng lạnh lùng và nghiêm nghị ấy đã hớp hồn gần như cả đám con trai cùng lớp- vì là ban B ( ban toán ), nên con gái trong lớp thật là của quý hiếm, kể cả Thuận nữa thì lớp cũng chỉ có 7 cô nàng – Thế nên việc các cô nàng được các chàng cùng lớp “chăm sóc kỹ lưỡng ” cũng không có gì là lạ – huống hồ là cô gái đặc biệt như Thuận – Thế nhưng việc để ý cũng chỉ ở mức độ bình thường nếu không có dịp sinh nhật của Thuận và Tuyên được mời gián tiếp qua lũ bạn ( nói là gián tiếp vì lúc đó Tuyên thuộc loại cao kều nhất lớp nên ngồi tuốt bàn chót – trong lúc đó Thuận ngồi bàn đầu nên thân với tụi ngồi gần, Thuận -nhờ gửi lời mời đến đám bạn cùng lớp thông qua tụi thằng Tâm, Tĩnh , Tiến , Khắc , Ngọc… và dĩ nhiên cả 6 nàng kia cũng có mặt – Hình như sau bữa sinh nhật đó cả đám con trai trong lớp đều thấy cô nàng Thuận như vì sao lấp lánh, đứa nào cũng có chút gì đó mơ tưởng đến nàng, riêng Tuyên, tình yêu dành cho Thuận là một tình yêu chân thành của một cậu con trai tỉnh lẻ – yêu với ý định xây dựng một gia đình hạnh phúc – thế nhưng trong mắt Thuận hình như không có Tuyên . . .nhưng có ai cấm mình yêu cơ chứ – Thế nên tình yêu trong Tuyên cứ lớn dần theo ngày tháng – riêng Thuận, tình cảm của Thuận hình như có điều gì đó rất khác với những người bạn cùng lớp, và cũng chính những khác biệt đó đã làm nên một Thuận bất tử trong lòng Tuyên, bất tử vì tình yêu cũng như bất tử vì những hận thù trong lòng Tuyên khi tim chàng bị thương tổn.
Mới đó mà đã hơn ba mươi năm trôi qua, biết bao vật đổi sao dời – Từ một chàng trai hiền lành, nhút nhát Tuyên đã là một ông chủ thành đạt với vợ con đề huề theo một nghĩa nào đó khi xã hội nhìn vào, nhưng có ai biết cho sự trống vắng mênh mộng trong lòng Tuyên- Đã có lúc Tuyên có ” bồ nhí ” và những tưởng cô bồ nhí đó có thể lấp đầy khoảng trống mênh mông trong lòng mình, nhưng không . . . có rất nhiều khi chàng vẫn thấy lòng nhớ thương một điều gì đó mà không sao giải thích hay hiểu nổi . . . Và bây giờ Tuyên mới hiểu khoảng trống mênh mông này của Tuyên ở đâu và ai mới có thể lấp đầy. . .
Sau nhiều lần chuyện trò qua điện thoại, cuối cùng cả hai đã gặp nhau, một cuộc gặp gỡ quả là ngoài dự kiến của cả hai- Tuyên và Thuận đều không nghĩ tình yêu trong lòng của cả hai vẫn còn quá mãnh liệt đến không ngờ như thế – Cả hai đều bị hút vào nhau như hai cực nam châm cực đại – cả hai đều không nhìn thấy tuổi sáu mươi đang ngấp nghé của mình, mà vẫn cứ như là anh chàng Tuyên ngờ nghệch năm xưa với cô Thuận kiêu kỳ của tuổi đôi chín năm nào. . . Cả hai đã có với nhau một buổi sáng của ” Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát . . .” Tuyên cứ bám sát Thuận trong từng bước đi – Cả khi ăn sáng cả hai cũng không rời khỏi mắt nhau – chỉ nhìn nhau và cười như hai đứa khùng . . .
Hạnh phúc đơn giản thế đó . . . nhưng cuộc đời thì chẳng hề đơn giản chút nào . . . và luôn luôn Thuận là người tỉnh thức trước, Tuyên nhiều khi nổi giận với Thuận vì những lo sợ mà chàng cứ cho là không đâu, nhưng thật ra chàng cũng biết và biết rõ hơn cả Thuận về những khó khăn của cuộc tình muộn màng này, bởi một lẽ đơn giản là chàng vì quá yêu nên đã tự dối gạt mình và dối gạt Thuận – Đó chính là bi kịch dù không muốn nhưng chàng cũng đã mang đến cho Thuận – Lòng chàng đau xé khi nghe những lời nói thật nhỏ nhẹ và dịu dàng nhưng đẫm nước mắt của Thuận khi Thuận nói lời chia tay, cứ mỗi lần như thế Tuyên lại gạt đi và cố thuyết phục Thuận bằng cả ngàn lý lẽ biện hộ cho tình yêu, cho mối quan hệ của hai người- kết quả là Thuận không sử dụng số điện thoại quen thuộc đó nữa, cửa nhà thì đóng kín, mặc cho chuông reo rộn rã – Công việc kinh doanh bận rộn điên đầu với những hợp đồng, những cuộc hẹn làm ăn với đối tác khiến Tuyên như mù cả người vì thiếu ngủ, nhưng dù mệt mỏi đến đâu chàng cũng không thể nào thoát nổi nỗi ám ảnh về Thuận, giọng nói ướt đẫm của nàng theo Tuyên ngay cả khi chàng mệt mỏi thiếp đi trên đường công tác . . .
Nhiều lúc chàng thấy quá mỏi mệt vì công ty, và gia đình với cô vợ luôn càu nhàu . . lại thêm sự giằng xé lương tâm mà Thuận luôn nhắc bên tai. . . nhưng bắt chàng phải buông Thuận ra thì quả thật Tuyên không đủ can đảm, nhưng vứt bỏ gia đình chàng cũng không thể. . . không chỉ vì con cái mà còn vì gì nữa thì Tuyên không hiểu, Thuận nói là sự tham lam của đàn ông- Thuận chấp nhận móc trái tim của mình vứt đi để trả Tuyên về với gia đình và bổn phận . . . Và cuối cùng dù không muốn thì Tuyên cũng phải đọc lá thư này do bưu điện chuyển phát nhanh:
Số lần đọc: 10372

Cuộc tình tàn…
cuộc tình vắng bóng anh…
Thiên thu một thóang, qua nhanh không ngờ!
Năm Sì gòn nè,
có lẽ bạn thấy không hạp khi bài này đăng trong mùa giáng sinh phải không ???
Cám ơn về sự cảm thông
Chúc noel vui
Thu
Hôm nay ngồi lò mò đọc bài của bạn Phạm Thiên Thu … Èo … tớ nhận ra bạn là ai rồi nhé. Phạm Thiên Thu chuyên môn làm trưởng lớp trưởng ban báo chí ở Trinh Vương hén. Học cùng năm với Thanh Bình, Uông Thị Hợi, Lê Thị Kính này nọ phải không ? :roll:: 🙂
bk chỉ là một tên
Hình như chị Thu là “bàn tay ngọc” cho những hội chợ hàng năm của học sinh áo trắng Trinh Vương.
Chào Thanh Vân,
Vân học năm nào vậy- Cám ơn Vân thật nhiều vì còn nhớ bàn tay ngọc, -mặc dù tay ngọc giờ đã nhăn nheo cùng năm tháng cũng như vì những hệ lụy cuộc đời- nhưng nghe Vân nhắc, mình thấy lòng bồi hồi vô cùng
Cám ơn Vân đã cho mình một phút ” và con tim đã vui trở lại . . “
Chúc một giáng sinh an bình và hạnh phúc nghe Vân
Mong có thể liên lạc thường xuyên
Thu
Chào Nguyễn Thanh Vân, còn Vân học với ai, cũng học Trinh Vương hả 😉 Ừa ngày xưa có cái màn chơi Bàn Tay Ngọc ở hội chợ Trinh Vương cũng vui vui. Nhưng từ ngày đó cũng như bây giờ tớ thấy ai bị đưa bàn tay ra làm Bàn Tay Ngọc … èo … đau chết đi được. Cứ mà ngồi đó hứng mấy cái vòng nhựa bọn con trai thảy mạnh thấy bà luôn. Thoai, hỏng có tui rồi. Mà nói cho ngay hồi đó tôi học ở Trinh Vương vừa ít, lại đứng ngòai mọi sinh hoạt, thuộc loai ngọai đạo bẩm sinh :D. Còn Thu hả, trưởng lớp, chuyên môn cầm quyển sổ điểm danh, gọi tên từng mùa,í quên gọi tên từng đứa. Thu là cục cưng của mấy bà soeur TV đó. Thu ở nội trú mà
bk chỉ một tên
Xin chào chị Bảo Khanh,
Lúc trước được đọc bài viết hay của bạn về thầy Dụng và rạc gáo, mình ba chớp ba nháng liên tưởng đến một BK khác. Bây giờ thì biết rồi: Lê Thị Bảo Khanh, chỉ một tên thôi! Lần nữa, xin thành thật xin lỗi!
Mình học Bồ Đề rồi vào CĐ.
Màn chơi Bàn Tay Ngọc, nếu BK không nói ra mình cũng chẳng bao giờ tưởng tượng đến cái “gian truân” của phận “bàn tay ngọc”. Nếu bọn con trai thảy vòng thật mạnh, hoặc chẳng may cái vòng trúng vào đầu ngón tay chắc là … đau chết đi được. Có 1 lần mình bạo gan đi hội chơ Trinh Vương và chính mắt nhìn thấy 1 anh chàng thay vì thảy vòng, anh ta lai chui vào … nắm lấy bàn tay ngọc.
Chúc BK Noel an lành!
NTV.
Bảo Khanh thân thương,
Thật vui và hạnh phúc khi Khanh nhớ ra mình, có nhiều bạn cũ khi nhắc tên mình cũng còn nhớ nhưng ít ai rõ như Khanh-
Dù sao cũng cám ơn Khanh đã nhớ chính xác như thế
Chúc bạn và gia đình một mùa giáng sinh bình an
Mong có thể liên lạc thường xuyên
Phạm Thiên Thu và Nguyễn Thanh Vân mến, thật ra Bảo Khanh không phải là tên thật của mình 😆
Nên viết bk chỉ là một tên là thế. 😀
Thanh Vân chắc là biết rõ Thu còn hơn tớ nữa nhể. Cho nên mới nhớ Thu từng làm Bàn Tay Ngọc cho hội chợ Trưng Vương. Còn tớ thì ngày xưa chạy lòng dzòng bên ngòai, rồi té đi chơi với kép. Nên nhớ mài mại thoai. Tay Thu chắc là mũm mĩm ròai. Vì tớ còn nhớ biệt hiệu của Phạm T Thu nữa 😀 . Nhắc lại cho vui nheng Thu
Thu ơi, mình là bạn của Lê Thị Kính đấy. Muốn kiếm Kính hỏi chuyện chơi mà bây giờ biết Kính ở đâu nhẩy. Không biết trong này có ai biết Lê Thị Kính ba làm cảnh sát, nhà ở tít chỗ gì xa thật là xa ở cái ghềnh đá quá khỏi bến xe Qui Nhơn nữa thì phải. Có hai thằng em đẹp trai tên là Khiêm và Khôi học Vi Nhân. Nói tùm lum ra lỡ ai đọc được thì méc cho tớ biết chút xíu ha
Thu có liên lạc với Loan không ? Loan dân Bắc Kỳ nhà ở đường Võ Tánh lúc trước hình như cũng ở trong nhóm bạn của Thu thì phải. Sau Loan cũng sang Bồ Đề học lớp 12 rồi vào Sài Gòn học Khoa Học.
Trưởng ban báo chí Trinh Vương có muốn mở web site cho trường Trinh Vương không ? Sao không ai làm nhỉ ? Nếu Thu làm thì tớ sẽ chỉ cho. Nhưng thấy vô đây cũng vui vì có đần ông đần bà (xin lỗi, đàn ông đàn bà) cũng dzui dzui. Với lại giờ tàng là những người ôm quá khứ nơi này, gom lại một mối thấy ấm cúng hơn nhể. Nếu Thu thích và sẵn sàng ôm một trang Trinh Vương thì mở ra từ wordpress hay blogspot cũng không khó. Tùy Thu
Èo, viết dài qúa coi chừng admin cúp. Để từ từ nhen
bk chỉ là một tên
Khanh thân,
Từ khi bỏ QN đến giờ, không gặp ai, cho đến 2008 mới gặp trong đám cưới con chị Hồng một số bạn cũ và hiện đang giữ liên lạc(bình/Lý/hưng/mẫu)
với tho và lê qua email- Loan thì có đến thăm mình tại nhà khi mình dự conference ở Melbourne về hồi tháng 6 vừa qua
Sao tớ nghi bồ chính là Lê thị Kính , bạn khá thân của tớ hồi đó( có ở nhà mình khoảng năm 1972 mấy tháng)
anh chàng Khiêm bảnh trai của bồ đang ở Di Linh có quán bán coffee thì phải ( vì mình có một số học trò và bè bạn trên đó, hàng năm dân gốc QN vẫn họp mặt)
Mình cũng chợt nghĩ sao không có một trang cho Trinh Vương, thế nhưng mình rất bận công việc kiếm sống cũng như việc nhà, lại không biết gì về IT, nếu bạn muốn, chúng ta sẽ cùng thử xem sao- liên lạc với mình qua Hạnh (admin này sẽ cho bạn Email của mình)
Chúc vui khỏe và bình an luôn nha
THU
Trưởng lớp,
😆 Đây không phải Lê Thị Kính đâu. Tớ là bạn của K lúc còn học ở học với mấy bà Saint Paul ở Đà Nẵng. Sau đó về Qui Nhơn, hai đứa mới vào lớp 10 cùng năm với Phạm Thiên Thu đấy. Bởi vậy tớ mới tự gọi mình là dân ngoại đọa với lớp Thu. Vì Thu học với các bạn ấy từ lớp 6 đến lớp 11, phải không
Trời, nghe Thu nhắc mấy tên cùng lớp, mới nhớ ra. Thanh Bình chị của Thanh Lương ấy. Thấy trong hình ở CuongDe.org có Thanh Lương hát với chồng. Không biết Thanh Lương hát hay dến đâu chứ Thanh Bình Trinh Vương chị của Thanh Lương thì hát hay nức tiếng ở trường mình hen. Lúc sau 1975, tớ có dịp gặp tay gì mà anh em sinh đôi học trường La San nhà ở gần nhà Tâm Dẹo, 1 trong 2 anh em bồ với Thanh Bình đó. Mèn, lúc ấy thấy tên này cưới một cô vợ, mà nhìn dáng dấp y chang Thanh Bình 😀 . Nhìn dzô là thấy tên này chắc yêu Thanh Bình dữ lắm, nên mới cặp một cô cũng tướng dong dỏng cao cao tóc dài dài gầy gầy, và học hành lẫn miệng mồm cũng Bắc Kỳ con gái kiểu thơ Nguyễn Tất Nhiên giống Thanh Bình y chang :-). Còn cô này học ở Vi Nhân bạn của con em mình.
Ui giời ơi, Lê là mình nhớ Lê nhà bán Hòm. Bạn Lê dễ thương lắm nhe.
Hồng là người được nhiều bạn nhất lớp ha, nhớ chứ. Còn Hưng phải em ông thầy Phong không ? Lý đi tu, còn Mẫu người Huế siêng đi nhà thờ lắm nè.
Để tớ bàn với Trưởng Lớp thử xem nhe. Hong biết có nên mở thêm web site Trinh Vương hay không. Vì như Thu nói, mở ra mà không có người chăm sóc thì cũng không được. Bọn mình thì ai cũng bận rộn chăm con chăm chồng nát cả tấm thân bồ liễu roài, giờ đâu đây !!! Vả lại tớ thấy cuongde.org cũng có chút thân tình Qui Nhơn cũ, ké vào đây chơi cũng vui vui …
bk chỉ là một tên
Bảo Khanh thân,
Mừng là gặp lại bạn cũ, Lê hiện ở Atlanta, bình có con gái là ca sĩ Hồ bích Ngọc- nhớ chuyện xưa nhiều có khi cũng vui, nhưng lắm khi lại thấy quá đau lòng- hai anh em sinh đôi là “Hồng- Lạc”
Chúc bạn vui và khỏe luôn- mong có nhiều dịp nhắc lại chuyện cũ
Tình thân
Thu
cHÀO CÁC BẠN ,MÌNH LÀ lê ,NHÀ Ở trại hòm …MỘT NGÔI SAO MỜ NHẠT NHẤT Ở LỚP CHÚNG TA ,MỖI LẦN MUỐN HO NHỚ LÀ TỚ CŨNG ĐÃ TỪNG HỌC Ở tRINH vƯƠNG ,TỚ PHẢI LẤY NHỎ BÌNH VÀ THU ĐỂ GỢI NHỚ ,CÁC BẠN CÓ THẤY TỘI NGHIỆP CHO ĐỨA BẠN CÔ ĐƠN NÀY THÌ ALO^ HOẶC EMAIL CHO MÌNH VỚI ,NHỚ LẮM CÁC BẠN CŨ NGÀY XƯA ,CÁC THẦY ,CÁC SOEUR …
BÂY GIỜ TỚ ĐÃ LÀ BÀ NGOAI NHIỀU CHÁU LẮM RỒI ,NHƯNG TÂM HỒN VẪN CÒN LÙI VỀ DĨ VÃNG ,MÌNH MUỐN BIẾT VỀ XUYẾN [LÉ] NGÀY XƯA NÓ MÊ THẦY GIÁO DẠY SỬ ĐỊA CỦA LỚP CHÚNG TA ,THƯƠNG NÓ VÔ CÙNG NÊN TỚ GHÉT ÔNG THẦY ĐÓ LẮM …NẾU THẦY CÓ ĐỌC QUA TRANG NÀY CŨNG HÃY THỨ THA …VÌ EM CŨNG MỚI XƯNG TỘI HÔM GIÁNG SINH …
MONG TIN CÁC BẠN :[email protected]
Bệnh viết chữ HOA
Chị Lê
Kỳ sau xin chị đừng viết chữ hoa liên tục như vầy vì đọc thấy [i]bế tắc[/i] quá vì mỏi mắt! Vả lại viết chữ hoa như vầy có thể bị hiểu lầm là chị [i]nạt[/i], [i]quát tháo[/i] hay [i]la lối[/i]… thiên hạ vậy, nghe thấy [i]bế tắc[/i] vô cùng, không hạp với phong cách của một nữ sinh hay bà ngoại :D, ông thầy Sử Địa ngày nào đọc thấy chắc sợ quá bỏ chạy luôn không biết chừng 😆
NBT
Ui em dễ thương ơi, em là ai vậy hả em. Chị nhất định sẽ túm lấy em lập đảng Cựu Nữ Trinh Vương ròai. Bọn mình lập website nhe em. Em thấy cái email to đùng của chị Lê trên đây không. Em email cho chị Lê ngay đi nhe.
Chị Lê ngày xưa là dễ thương nhất lớp chị đấy em ạ. Yêu lắm.
Trưởng lớp Phạm Thiên Thu đâu roài, còn chần chừ ngần ngại gì mà chưa ra tay.
Xuyến. Nhà ở gần trường Mai Xuân Thưởng. Xuyến điệu rơi điệu rụng, tóc thề chải thẳng băng như báo Tuổi Ngọc. Áo trắng không nhăn một nếp. Ủa mà Xuyên yêu ông thầy Sử Địa nào vậy ? Phải thầy Bút dạy bên Nữ Trung Học không ? Hay là thầy Tâm dạy Sư Phạm ? Vui ghê Lê ơi.
À mà các bạn làm ơn đừng hú tên kia của tớ ra đây nhé. Thôi tớ rút lui nhen
bk chỉ là một tên
chào mấy chị Trinh Vương,
nghe mấy chị nhắc chuyện trường TV và bạn bè mà em thấy xôn xao quá. Em cũng học trò TV lớp nhỏ nè. Thảng vô đây coi ké chiện mấy anh Cường Để, nghe mấy chị tính mở website cho TV em mừng húm xin ủng hộ hai tay hai chân. Mấy anh chị Cường Để Nữ Trung Học có nhà cao cửa rộng mà mình còn homeless tủi thân wá.
Nếu có chị nào xung phong mở website TV, em xin tình nguyện làm công tác … rủ rê.
Áo Dài Trắng
PS Hihi, hỏng bít Bế Tắc là male or female mà đọc lời đề nghị chị Lê đừng viết hoa làm em … cũng “bế tắc” hết ý kiến luôn
Nè các bạn yêu thương của tớ ui ! nói tê
Nghe lời “xúi dại ” của Bảo Khanh mình đã “điếc không sợ súng” nên đã quyết định cho ra đời ngôi nhà của chúng ta trong vòng . . bảy nốt nhạc
Xuyến bây giờ là bà chủ một sạp vải ở chợ Phú Phong ( Tây Sơn)
Ông thày sử địa đó là thày dạy văn đầu tiên của mình- ông là người dạy cho mình yêu thơ Nhất Tuấn với bài ” Con quỳ lạy Chúa trên trời.. .
Thôi chuyện xưa rổi, đừng hài danh tánh thày ra đây, “ốt dột” lắm-
Làm ơn rủ rê các bạn về xum họp nghe- đóng góp bài nữa nha
mong tin của các bạn
Thu
Mot chuyen tinh
Em biet roi, thay Chau ay ma !
chời ui cái con nhỏ này- đã dặn đừng hài tên thày ra mà mi lại tiết lộ như rứa- tớ phải méc thày cho mi sợ chơi- tớ có email của thày đó- đang định rủ thày viết bài cho TV tụi mình- các bạn nghĩ sao ?
Thu
RE: Một Chuyện Tình …. Phải Quên Đi
Hạnh phúc thật đơn giản,nhưng cuộc đời không đơn giản chút nào! đúng là 1 cuộc tình đã muộn màng….mình cũng đã thất lạc người ấy hơn 30 năm mới gặp lại …từ bến bờ xa lắc để rồi cuối cùng cũng giống như Thuận & Tuyên vậy!như trong lá thư Thuận viết:
Dù mọi chuyện có ra như thế nào chăng nữa,em vẫn yêu anh không bao giờ oán trách,cho dù lựa chọn nào em cũng luôn tôn trọng & hết lòng cám ơn vì anh đã yêu em……
Cám ơn Thu đã viết lên những điều giống trong suy nghĩ của mình!
NGUYENPHUCL
RE: Một Chuyện Tình …. Phải Quên Đi
NGUYENPHUCL ôi !
Sao hai tụi mình có “nhiù chiện” giống nhau dữ dzậy hử ?
Thôi bỏ đi tám , quên hết cho dễ sống L ơi !
Chúc bạn vui với những thang ngày đang tới
PTT