Đảo Xanh

3.

Nắng đổ dồn xuống con tàu nhỏ bé. Không như khi nãy, giờ đây mọi người trên tàu mệt mỏi, lặng lẽ như thiếp ngủ, chỉ có tiếng máy tàu nổ đều và sóng biển từng đợt đập nhẹ vào mạn tàu.

Gió đã bớt nhưng con tàu vẫn trôi chậm trên nước xanh thẫm màu đến dễ sợ, màu xanh ấy gây nên cảm giác nước biển đặc sánh hơn ban nãy, loang loáng phản chiếu ánh nắng như cố trì hoãn con tàu.

Xuân chống tay lên thành tàu đưa mắt nhìn xung quanh. Đất liền đã xa, chỉ thấy rõ tháp chuông nhà thờ Chánh tòa, một biểu tượng cho chiều cao của thành phố. Khu đại học vươn một màu xanh mờ của hàng dương dày kín, ở đó còn dư âm một thời học tập miệt mài của Xuân, ở đó còn xao động trong Xuân những lúc hẹn hò chờ đợi.

Tàu đã vượt qua Hòn Đất màu đỏ khô cằn đơn độc. Gió bỗng lặng đi, mặt biển uốn cong đường sin hiền hoà, làm mấy chú cá chuồn non óng ánh tựa như những con cánh cam được dịp vui vẻ phóng vút thật xa rồi đâm sâu vào nước từng vệt dài lấp lánh.

Đảo Xanh rõ dần, nhô cao hình gấp khúc trên nền mây trắng đằng xa. Xuân hồi hộp chờ.

Tàu xuôi về phía trái nửa vòng quanh đảo để tiến vào bãi Nam. Núi đá màu đất cao sừng sững loang lỗ vết xói mòn do sóng biển. Có chỗ không biết tự bao giờ vách đá đỗ nhào như tượng người khổng lồ gãy gục, sấp mình xuống mặt nước, sóng biển liên tiếp đỗ tràn lên nó lôi theo mấy chú còng liều lĩnh.

Sát ghềnh, nước càng gầm thét. Vài ngọn sóng vươn cao, cong mình đập xuống triền đá nhám thô đầy vết hàu, làm hoảng loạn đàn én đá đang túa lên như những mẩu tro.

Hợp tấu khúc bằng hình ảnh có từ hàng triệu năm ấy mãi mãi tái hồi và nay đã nhen nhóm trong tâm hồn Xuân phút giây choáng ngợp khi đứng trước cái hùng vĩ và mạnh mẽ của nó.

Nước chảy xiết; con tàu lao nhanh. Thay cho cảnh hoang vu trước đó, qua khỏi doi đá chắn ngang, bãi Nam hiện ra đầy sức sống: những mái nhà ngói đỏ chen chúc dưới bóng dừa xanh, mấy tấm lưới còn ướt, phơi dăng hàng óng ả trên cát nóng. Từ xa, trên lưng chừng núi đã thấy đèn biển của đảo xanh màu trắng khoác một vòng sơn đen qui ước. Bên cạnh là toà nhà hai tầng sơn trắng náu mình dưới tàn cây cổ thụ im lìm trong nắng trưa. Nhìn màu trắng thanh thoát của tháp đèn, Xuân thấy lòng đau nhói. Phẳng lặng từ lâu rồi, có lẽ anh ấy không cần tới sự về thăm trễ tràng này của Xuân nữa. Tay cô run run vịn cái thúng chai úp sấp ở cuối tàu, rồi chừng không cầm được cô quay mặt ra khơi khóc nức nở.

   Số lần đọc: 12398

6 BÌNH LUẬN

  1. Mình là dân Cù Lao Xanh đây, nhà vẫn còn ở giữa làng trước biển.
    Mỗi lần về quê nhìn biển mà bùi ngùi vì sự phá hoại biển của con người.
    Khi xây cầu cảng (lý do khi chiến tranh tàu cập cảng), người ta có vô tình không tính đến động lực dòng chảy, nên mùa đông khi sóng lớn đánh vào cầu cảng tạo nên dòng xoáy cuốn xuống bải cát và kéo theo nhà cửa, nên dân làng dời ra ngoài ruộng để ở làm mất đi màu xanh của ruộng đồng.Và bải cát trắng cũng không còn vì những bờ kè bêtông khô khốc. Tự thân thiên nhiên đã cân bằng và tạo ra vẽ đẹp, nhưng rât tiếc con người vì 1 tỉ lý do đã làm hư hại, khi thiên nhiên không còn cân bằng sẽ tự tạo lại cân bằng thì con người phải trả giá ghê gớm.
    Cám ơn bạn đã có bài viết về quê mình. Những lần về quê có chụp hình và đưa lên cuongde.org nhiều lắm.

  2. Đảo Xanh
    [i]"…Đảo Xanh tựa như chiếc vỏ lạc bồng bềnh trên sóng nước. Mùa nồm gió hây hây lùa những gợn sóng lăn tăn lao xao bờ cát, mùa bấc gió gào thét triền đá làm sóng nước dâng cao. Từ đất liền trông xa đảo như người ốm co mình trong những cụm mây xám đục[/i]."
    Đọc đoạn văn trên, qúa hay, làm mình nhớ lại bài văn, học thuộc lòng từ năm đệ lục. Xin trích lại một đoạn ngắn để thấy tài tả cảnh tuyệt vời của ông bạn họ Khổng (vì quá lâu, nên có thể có những câu hoạc dấu ghi lại không đúng như nguyên bản. Xin tha lỗi)
    "[i]Bóng chiều tha thướt trên cánh đồng mênh mông, đượm vẻ buồn man mát. Từng chập luồn gió may thổi phớt qua những đám lúa mì xanh um, ngọn mạ chập chờn xào xạt như gợn sóng biển lần lượt bủa thẳng vào chân trời xa tít. Xa xa hơn nữa, tận cõi ngoài mù mịt mặt trời hé nắng tung lên tựa cây quạt xòe nhuộm hường chéo mây trôi trong bầu trời xẩm tối.[/i].."
    Tả cảnh của Hiền nếu không nói là bằng, thi cũng một chín một mười. Qủa thật con nhà ‘tông’. KXH nhận xét hoà âm trong nhạc đã tuyệt vời mà viết văn cũng mượt mà không kém.

  3. re:
    [quote=Ngô Thanh Hùng]Mình là dân Cù Lao Xanh đây, nhà vẫn còn ở giữa làng trước biển…[/quote]
    Dân đảo vậy mà bây giờ mới chịu khai khẩu. Vốn quý của đảo đó nhé!
    Mấy ông lãnh đạo Cù Lao có ”thân phận” của một chúa đảo, lâu dần trở thành những [i]Cây rượu Nhân dân[/i] nên đảo cứ mãi khổ! Hùng tập hợp anh em lại làm một Mạnh Thường Quân đi!

    [quote=Thân Trọng Ái]…Tả cảnh của Hiền …[/quote]Cám ơn Ái! Dù có điểm 10 thì cũng chỉ là một bài tập làm văn của anh học trò già, nghèo ý & đơn điệu: suy nghĩ mãi một lối, viết mãi một kiểu. Rồi cũng chóng chán thôi. Chẳng qua bạn dò trúng đài thì nghe rõ, chiến hữu khác mất sóng thì vô âm.

    Lâu lâu thấy nó quăng lên mấy chữ, mấy tấm hình là Ok! Nó đang tồn tại.

  4. Cảm nhận Đảo Xanh
    Đảo Xanh hay quá. Em đọc mà cảm nhận thấy nơi này toát lên một tâm hồn rất tốt đẹp. Một tình yêu tha thiết và khát vọng sống của nhân vật. Cuộc sống này thật giá trị biết bao!
    nmn

  5. RE: Đảo Xanh
    Ngày mai chúng ta đi Đảo Xanh.Chương trình rất thú vị: uống cafe bãi cát,dã ngoại đảo,thăm Hải đăng, Giếng Tiên, nhậu hải sản, hát karaoke làng, ngủ biển trên đỉnh núi cao trong tòa lâu đài đầu thế kỷ 20,chụp ảnh v.v. và v.v.
    Đảo Xanh vẫn rất đẹp,đừng lo 😆 .Nên có thơ rằng:
    “Xuân Phong đi với Xuân Hiền
    Xuân Hiền thích chí gửi tiền Xuân Phong
    Xuân Hiền đi với Xuân Phong
    Xuân Phong thích chí uống dùm 3ly.”
    Chúc hải trình bình an.

  6. RE: Đảo Xanh
    Anh đến khi em còn thơ ngây.
    Anh ra đi làm hồn em nặng trĩu.
    6 năm sao mà chóng vánh ,em không kịp hiểu
    không kịp nhận ra anh thì em đã mất anh…
    1 tình yêu tha thiết,tuy ngắn ngủi nhưng đẹp vô cùng của nhân vật đã nói lên dù giữa đảo xanh vẫn luôn có những tâm hồn cao đep.

    NGUYENPHUCL

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả