Đảo Xanh

4.

Sau buổi họp mặt với chính quyền địa phương để báo cáo toàn bộ công việc nghiên cứu sinh học của đoàn trong một thời gian ngắn tại đảo. Xuân vội tìm gặp ông chủ tịch xã.

– Xin phép chú, cháu có một việc riêng muốn hỏi thăm, nhờ chú giúp cho.

Im lặng một lát, trông xa biển xanh nhấp nhô trong khung cửa sổ nhỏ như một khung tranh ở phía sau mái tóc hoa râm của ông chủ tịch. Giọng Xuân rụt rè buồn bã:

– Cháu có người anh họ. Cách đây đã lâu, anh chết vì một tai nạn, nghe nói khi đang xem xét các di tích khai quật được trong một mộ táng ở đảo. Anh là Trần Hùng. Chú có biết tin về anh không ?

Hình như đang quan tâm tới điều khác nên ông Chủ tịch không trả lời trực tiếp câu hỏi của Xuân.

– Thế cô có họ hàng với anh Hùng ? Sau tai nạn chúng tôi có ý đón chờ người thân tới viếng anh nhưng không thấy ai, nay cô là người đầu tiên. Cô qua đây, những gì mà anh Hùng làm được cho đảo chúng tôi còn lưu lại đầy đủ. Chúng tôi phải có trách nhiệm với anh.

Ông Chủ tịch đưa Xuân đến nhà truyền thống của đảo ở không xa nơi làm việc của ông. Từ Uỷ ban nhìn sang có thể thấy toà nhà màu trắng ngà ngói đỏ, là một công trình kiến trúc nhỏ dưới chân đồi Hanh Châu, xinh xắn như hạt ngọc trai gắn trên thảm cỏ xanh. Lại gần nó như bức bình phong ba mặt lồi, tựa vào đồi núi nhìn ra biển và nhìn xuống cánh đồng khô cằn phía dưới.

Chiều trôi nhanh về đằng tây, toà nhà bị chia đôi bởi ánh sáng của không gian và bóng tối của của ngọn đồi in lên nó gây lên sự tương phản kỳ lạ. Xuân đăm đăm nhìn về phía trước, lặng lẽ đi sau ông Chủ tịch. Ông tiếp tục câu chuyện để xua đi sự im lặng nặng nề.

– Chúng tôi có thư và điện ra trường đại học nơi anh công tác. Trường cùng Viện khảo cổ cử một đoàn vào viếng anh và muốn nhận các di tích khảo cổ ở đảo. Chúng tôi đồng ý nhượng lại và yêu cầu Viện phục chế tất cả các hiện vật rồi xây dựng nhà truyền thống như cô đã thấy. Từ dạo đó tới nay có vài lần Viện và Trường điện vào để tưởng nhớ ngày mất của anh nhưng những lần sau đó không thấy điện vào nữa. Thế là Trần Hùng mãi mãi là người con của đảo.

– Mộ của anh ở đâu hở chú ?

– Ở nghĩa trang Hàng Dương, phía bên kia đồi. Chúng tôi sẽ đưa cô đi thăm.

   Số lần đọc: 12400

6 BÌNH LUẬN

  1. Mình là dân Cù Lao Xanh đây, nhà vẫn còn ở giữa làng trước biển.
    Mỗi lần về quê nhìn biển mà bùi ngùi vì sự phá hoại biển của con người.
    Khi xây cầu cảng (lý do khi chiến tranh tàu cập cảng), người ta có vô tình không tính đến động lực dòng chảy, nên mùa đông khi sóng lớn đánh vào cầu cảng tạo nên dòng xoáy cuốn xuống bải cát và kéo theo nhà cửa, nên dân làng dời ra ngoài ruộng để ở làm mất đi màu xanh của ruộng đồng.Và bải cát trắng cũng không còn vì những bờ kè bêtông khô khốc. Tự thân thiên nhiên đã cân bằng và tạo ra vẽ đẹp, nhưng rât tiếc con người vì 1 tỉ lý do đã làm hư hại, khi thiên nhiên không còn cân bằng sẽ tự tạo lại cân bằng thì con người phải trả giá ghê gớm.
    Cám ơn bạn đã có bài viết về quê mình. Những lần về quê có chụp hình và đưa lên cuongde.org nhiều lắm.

  2. Đảo Xanh
    [i]"…Đảo Xanh tựa như chiếc vỏ lạc bồng bềnh trên sóng nước. Mùa nồm gió hây hây lùa những gợn sóng lăn tăn lao xao bờ cát, mùa bấc gió gào thét triền đá làm sóng nước dâng cao. Từ đất liền trông xa đảo như người ốm co mình trong những cụm mây xám đục[/i]."
    Đọc đoạn văn trên, qúa hay, làm mình nhớ lại bài văn, học thuộc lòng từ năm đệ lục. Xin trích lại một đoạn ngắn để thấy tài tả cảnh tuyệt vời của ông bạn họ Khổng (vì quá lâu, nên có thể có những câu hoạc dấu ghi lại không đúng như nguyên bản. Xin tha lỗi)
    "[i]Bóng chiều tha thướt trên cánh đồng mênh mông, đượm vẻ buồn man mát. Từng chập luồn gió may thổi phớt qua những đám lúa mì xanh um, ngọn mạ chập chờn xào xạt như gợn sóng biển lần lượt bủa thẳng vào chân trời xa tít. Xa xa hơn nữa, tận cõi ngoài mù mịt mặt trời hé nắng tung lên tựa cây quạt xòe nhuộm hường chéo mây trôi trong bầu trời xẩm tối.[/i].."
    Tả cảnh của Hiền nếu không nói là bằng, thi cũng một chín một mười. Qủa thật con nhà ‘tông’. KXH nhận xét hoà âm trong nhạc đã tuyệt vời mà viết văn cũng mượt mà không kém.

  3. re:
    [quote=Ngô Thanh Hùng]Mình là dân Cù Lao Xanh đây, nhà vẫn còn ở giữa làng trước biển…[/quote]
    Dân đảo vậy mà bây giờ mới chịu khai khẩu. Vốn quý của đảo đó nhé!
    Mấy ông lãnh đạo Cù Lao có ”thân phận” của một chúa đảo, lâu dần trở thành những [i]Cây rượu Nhân dân[/i] nên đảo cứ mãi khổ! Hùng tập hợp anh em lại làm một Mạnh Thường Quân đi!

    [quote=Thân Trọng Ái]…Tả cảnh của Hiền …[/quote]Cám ơn Ái! Dù có điểm 10 thì cũng chỉ là một bài tập làm văn của anh học trò già, nghèo ý & đơn điệu: suy nghĩ mãi một lối, viết mãi một kiểu. Rồi cũng chóng chán thôi. Chẳng qua bạn dò trúng đài thì nghe rõ, chiến hữu khác mất sóng thì vô âm.

    Lâu lâu thấy nó quăng lên mấy chữ, mấy tấm hình là Ok! Nó đang tồn tại.

  4. Cảm nhận Đảo Xanh
    Đảo Xanh hay quá. Em đọc mà cảm nhận thấy nơi này toát lên một tâm hồn rất tốt đẹp. Một tình yêu tha thiết và khát vọng sống của nhân vật. Cuộc sống này thật giá trị biết bao!
    nmn

  5. RE: Đảo Xanh
    Ngày mai chúng ta đi Đảo Xanh.Chương trình rất thú vị: uống cafe bãi cát,dã ngoại đảo,thăm Hải đăng, Giếng Tiên, nhậu hải sản, hát karaoke làng, ngủ biển trên đỉnh núi cao trong tòa lâu đài đầu thế kỷ 20,chụp ảnh v.v. và v.v.
    Đảo Xanh vẫn rất đẹp,đừng lo 😆 .Nên có thơ rằng:
    “Xuân Phong đi với Xuân Hiền
    Xuân Hiền thích chí gửi tiền Xuân Phong
    Xuân Hiền đi với Xuân Phong
    Xuân Phong thích chí uống dùm 3ly.”
    Chúc hải trình bình an.

  6. RE: Đảo Xanh
    Anh đến khi em còn thơ ngây.
    Anh ra đi làm hồn em nặng trĩu.
    6 năm sao mà chóng vánh ,em không kịp hiểu
    không kịp nhận ra anh thì em đã mất anh…
    1 tình yêu tha thiết,tuy ngắn ngủi nhưng đẹp vô cùng của nhân vật đã nói lên dù giữa đảo xanh vẫn luôn có những tâm hồn cao đep.

    NGUYENPHUCL

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả