Trang NhàThơThiên Di Phạm Văn Tòng

Thiên Di Phạm Văn Tòng

Rừng chiều

Mây bay trên đỉnh tình sầuGió mang những khúc kinh cầu trôi xaRừng xưa tấu điệu hoan caThú hoang hòa nhịp ngân nga chiều...

Tiếc Xuân

Tiếc đông tàn mênh mangRừng xưa ngút mây ngànSuối nguồn chảy thênh thangGiọt sầu sương chưa tanLoài sóc nhỏ cô đơnTrên nhánh cây giận...

Nghiêng vai

Nghiêng vai soi lại đời mìnhBóng ai ẩn hiện ru tình đa đoanThôi rồi một thuở huy hoàngThôi rồi nhan sắc hiền ngoan năm...

Hòn Chồng

Triều lên nước quẩy đá mònSóng dồn bạc sóng chon von bải ghềnhKhơi xa thuyền nhỏ lênh đênhBuồn hiu hắt bóng... chiều lên bóng...

Xuân 2013

Gió cuộn hương xưa vềKhi mùa đông lê thêTrôi qua nhường xuân vềĐất trời dường đê mêThành phố chuyển mình cườiHoa nở khoe nụ...

Thơ Bốn câu

Tặng em tôi Nguyễn Trọng Minh Nha Trang Rừng Cát Lợi Sương giăng mờ kín chân trời Đường quanh cây phủ bời bời cỏ hoang Ta lang...

Giỗ Mẹ mùa lũ

Lên núi A Man ngắm mây viễn xứXuống sông Ngân Sơn nhìn nước xuôi dòngQuê ngoại hiền hòa ấm lòng cô lữXe ngựa bồng...

Chuông chùa

Chuông chiều vang vọng xa xaCâu kinh lắng đọng yêu ma tránh ngườiChim trời nghiêng cánh biếng lườiNắng vàng vọt hắt, giọng cười tắt...

Chút tình xa

Chút tình xin gởi lại nhauDù cho tơ tóc phai màu tự lâuVọng về từ đáy vực sâuCâu kinh thiên cổ đẫm sầu nhân...

Một đời tri âm

Tóc tơ bạc trắng môi má nhăn nheo Răng rơi bụi lấm miệng cười hom hem Ta gặp lại nhau chim chuyền leo lẻo Hồn dậy sắc...