Trang NhàThơHuỳnh Văn Mười

Huỳnh Văn Mười

Biển Gọi

Biển chiều nay xao xác gọi tên emXanh như thể đã ngàn năm không gặpGió như thể cấu cào lên bờ cátSóng cô đơn...

Nhớ

Mùa đông chớm mưa rót chừng một nửaCòn phần kia dành lại những ngày sauAi khăn lạnh áo choàng lưng một nửaMột nửa buông...

Em Ở Lại Với Rừng

Một mai xa biệt núi rừngEm còn ở lại giữa lưng chừng buồnHắt hiu mưa phía thượng nguồnCầu treo nhịp, bước chân run em...

Miền Xa Xôi

Con tìm lại dòng sông năm tháng cũCó còn không đất bên lỡ bên bồiLúa có lên xanh một thời con gáiĐể hạt cơm...

Mùa Đông Rồi Đó Em

Dù em có hỏi gì đi nữa thì bây giờ cũng đã mùa đôngGió quật nát màn đêm và những cơn mưa xối xảMùa...

Lộc Vừng

Nhoài ra đám lá cành vướng víuNhững chuỗi dài buông xuống thênh thangTóc thắt bím ngày xưa em cũng vậyNhịp đung đưa theo từng...

Khát Vọng

Con suối nhỏ đêm mơ về biển lớnDòng sông qua muôn vạn thác ghềnhĐời giông tố chở khoang thuyền đã khẳmGió trùng xô cánh...

Cong

Cong nhành tre quét con đường vắngÁo ai về khuya trắng bóng liêu traiCong lá rụng cánh thuyền chao ngọn sóngChở tháng ngày...

Mười Mưa

Một mưa lúa trổ đòng đòngMàu no ấm đã về trong mắt ngườiHai mưa em khéo nụ cườiChiều qua sông vắng có người ngẩn...