Trang NhàTruyện ChưởngTrường Sinh Kiếm và các truyện tiếp theo2. Bích Ngọc Đao - Hồi 1 - Thiếu Niên Giang Hồ

2. Bích Ngọc Đao – Hồi 1 – Thiếu Niên Giang Hồ

Đoàn Ngọc ngẩn mặt ra hỏi:
– Tại sao ?
Nữ đạo sĩ nói:
– Nếu ông bị y mời xuống dưới nước tắm rửa thật, phiền phức về sau không chừng
nhỏ hơn chút đỉnh.
Đoàn Ngọc nói:
– Tôi không hiểu.
Nữ đạo sĩ nói:
– Ông chưa nghe qua một người tên là Tăng Vương Thiết Thủy sao ?
Đoàn Ngọc nói:
– Chưa.
Nữ đạo sĩ nói:
– Người này vốn là môn hạ chùa Thiếu Lâm, nhưng không quen quy luật khắc khe
của chùa, gần đây nhất không biết vì lẽ gì, y bỗng nổi giận thoát ly phái Thiếu Lâm, tự
phong làm vua trong bọn hòa thượng, chùa Thiếu Lâm chẳng làm gì được y, từ chỗ đó,
ông có thể biết y là hạng người như thế nào.
Đoàn Ngọc thay đổi nét mặt nói:
– Xem ra người này không những là một quái vật, cái gan cũng không nhỏ nữa.
Nữ đạo sĩ nói:
– Người này cũng giống như cái tên của y vậy, có lúc cương liệt nóng nảy, có lúc
lại rất biết điều, không ai hiểu cho thấu tính khí của y ra làm sao.
Đoàn Ngọc nói:
– Y đã dám công nhiên phản kháng phái Thiếu Lâm, vũ công dĩ nhiên phải cao
lắm.
Nữ đạo sĩ nói:
– Nghe nói vũ công của y có thể xem là cao thủ đệ nhất trong môn hạ chùa Thiếu
Lâm, chỉ vì tính khí quá tệ, thành ra ở trong chùa Thiếu Lâm địa vị trước giờ vẫn rất
thấp kém.
Đoàn Ngọc nói:
– Chắc là vì lý do đó mà y mới thoát ly chùa Thiếu Lâm.
Nữ đạo sĩ nói:
– Thật ra y cũng chẳng gọi là kẻ xấu xa gì, chỉ bất quá rất cuồng ngạo cứng đầu,
nhưng lúc không biết điều so với những lúc biết điều nhiều hơn vô chừng kể, bất kỳ ai
đắc tội với y, đừng hòng có ngày nào được ở yên.
Bà ta lại thở ra, nói tiếp:
– Y đến Giang Nam còn chưa tới ba tháng, đã có hết bảy tám tay cao thủ vũ lâm
bị thương dưới tay y. Nghe nói y chỉ cần xuất thủ là đối phương dù không chết cũng ít
nhất gãy chân. Vu Hồ Đại Hào Phương Cương chỉ bị y đánh cho một quyền, đã mửa
máu cả hai tháng, cuối cùng chết trên giường bệnh.
Đoàn Ngọc nói:
– Bà nói Phương Cương đó, có phải là cái vị tiền bối đã luyện qua Kim Chung Trí,
Thiết Bố Sam ?
Nữ đạo sĩ than thở:
– Đúng vậy, ngay cả người đã luyện qua Kim Chung Trí, đều chịu không nổi một
quyền của y, huống gì là người khác !
Đoàn Ngọc trầm ngâm một hồi, nói:
– Bốn gã hòa thượng tôi đánh đó, không lẽ là môn hạ của y ?
Nữ đạo sĩ gật gật đầu nói:
– Y thoát ly khỏi Thiếu Lâm xong, bèn thu nhận rất nhiều môn đồ. Bất kỳ ai muốn
vào làm môn hạ của y, đều phải cắt sạch tóc làm hòa thượng, nhưng vào làm môn hạ
của y rồi, sẽ không còn sợ ai khác khinh lờn mình, vì vậy hiện tại đồ đệ của y, e còn
nhiều hơn cả chùa Thiếu Lâm.
Bà ta lại thở ra thêm một hơi, nói:
– Ông thử nghĩ xem, ông đắc tội với một người như vậy, phiền phức của ông có
nhỏ lắm không ?
Đoàn Ngọc không nói gì.
Nữ đạo sĩ lại nói:
– Huống gì chuyện này không phải là y lỗi, mà là ông lỗi.
Đoàn Ngọc nói:
– Tôi có lỗi ?
Nữ đạo sĩ nói:
– Vũ lâm ở Giang Nam, người chịu phải thiệt thòi vì Hoa Dạ Lai, không biết bao
nhiêu mà kể, Thiết Thủy có giết cô ta, cũng là chuyện thiên kinh địa nghĩa, ông lại vì
cái hạng người đó đi can thiệp vào, không phải là tự đi tìm rắc rối hay sao ?

   Số lần đọc: 34544

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả