Trang NhàTruyện ChưởngTrường Sinh Kiếm và các truyện tiếp theo2. Bích Ngọc Đao - Hồi 1 - Thiếu Niên Giang Hồ

2. Bích Ngọc Đao – Hồi 1 – Thiếu Niên Giang Hồ

Đoàn Ngọc nói:
– Đoàn Ngọc.
Hòa thượng lại thở ra nói:
– Đoàn thí chủ vũ công quá cao cường.
Đoàn Ngọc cười nói:
– Ba chớp ba nhoáng, cũng tàm tạm.
Gã hòa thượng bỗng sa sầm nét mặt, lạnh lùng nói:
– Nhưng Đoàn thí chủ bất kể vũ công cao cường đến đâu, nếu đã xen vào chuyện
này, sau này e rằng khó mà toàn thân thoái lui đó.
Đoàn Ngọc nói:
– Sao ?
Gã hòa thượng nói:
– Không lẽ thí chủ không nhìn ra bọn bần tăng từ nơi nào lại sao ?
Đoàn Ngọc nói:
– Hòa thượng dĩ nhiên là từ trong chùa ra, trừ phi các ông không phải hòa thượng,
mà là cường đạo.
Gã hòa thượng hằn học trừng mắt nhìn y một cái, chẳng nói thêm một lời nào,
bỗng nhảy tung người lên, tủm một tiếng cũng nhảy luôn xuống nước.
Đoàn Ngọc bật cười lẩm bẩm:
– Có phúc cùng hưởng, có nạn cùng gánh, xem ra gã hòa thượng này cũng nghĩa
khí lắm.
Y phủi phủi quần áo, tính đi, lại tính bước qua hỏi thăm người đàn bà đẹp ấy có
bị thụ thương gì không.
Đang còn tần ngần chưa quyết định được chủ ý, trong thuyền đã có người đang
hô hoán:
– Đoàn công tử, xin dừng chân.
Tiếng nói nghe như hoàng oanh đang bay ra khỏi hang, vừa nhẹ nhàng, vừa ngọt
ngào, không giống lúc cô đang há họng ra kêu cứu mạng tí nào.
Đoàn Ngọc khẽ ho lên hai tiếng.
Không phải là y muốn ho thật, đó là cái tật của phụ thân y, phụ thân cổ họng đại
khái là có đàm, muốn nói gì quan trọng, cũng thích ho khẽ lên hai tiếng trước.
Vì vậy Đoàn công tử cũng học đầy đủ, y phát giác ra lúc chưa nói chuyện, ho lên
vài tiếng trước, là cách tốt nhất.
Nào ngờ người đàn bà đẹp mặc áo trắng đã bước lại, tay vịn vào khoang thuyền,
nhìn y, cặp mắt tuyệt đẹp đang lộ đầy vẻ quan thiết, cô dịu dàng nói:
– Đoàn công tử có phải bị lạnh đấy không ? Nơi đây tấu xảo có chút cao đơn mua
từ kinh đô, trị cổ họng tốt lắm.
Đoàn Ngọc ngay cả ho cũng không dám ho lên nữa, y gượng cười nói:
– Không cần, tôi … tại hạ tốt thôi …
Người đàn bà đẹp mặc áo trắng nhoẻn miệng cười nói:
– Công tử vốn là người tốt, tôi biết mà.
Đoàn Ngọc đỏ mặt lên, nói nhanh:
– Không phải tôi có ý như vậy, tôi muốn nói là, tôi không có bệnh.
Người đàn bà đẹp mặc áo trắng cười càng ngọt ngào, cô nói:
– Không có bệnh lại tốt nữa, trên thuyền còn có một bình Trúc Diệp Thanh để lâu
năm …
Đoàn Ngọc vội vã nói:
– Không cần, không cần khách khí, tại hạ đang tính cáo từ đây.
Người đàn bà đẹp mặc áo trắng cúi đầu xuống nhỏ nhẹ nói:
– Công tử muốn đi, dĩ nhiên tiện thiếp không dám cản trở, chỉ bất quá, lỡ công tử
đi rồi, mấy gã ác tăng đó trở lại nữa thì sao ?
Đoàn Ngọc không biết nói gì.
Muốn làm người tốt, thì phải làm cho đáo để.
Trên bờ đang có người kêu:
– Tiền rượu của vị công tử trên thuyền kia tổng cộng là một lượng bảy tiền, còn
chưa tính xong, xin trả giùm cho.
Người đàn bà đẹp mặc áo trắng nói:
– Tiền rượu của công tử, tôi …
Đoàn Ngọc vội vã nói:
– Không được, xin đừng khách khí, tôi đã có đây.
Để đàn bà trả tiền giùm, chuyện đó biết bao là khó khăn.
Đoàn Ngọc công tử xuất thủ cứu người, không lẽ là để cho người ta trả giùm tiền
rượu cho mình sao ?

   Số lần đọc: 34553

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả