Trăng sáng.
Đêm trăng ở Tây hồ, Tây hồ dưới ánh trăng, thuyền hoa đã cập vào bờ dương liễu.
Còn người ?
Người đang say vùi, người đang ngủ vùi.
Đoàn Ngọc chỉ biết mình được đem vào trong khoang thuyền, được đem vào căn
phòng thật thơm tho, nằm trên một chiếc giường còn thơm hơn cả hương hoa, y chẳng
phân biệt được mình đang mộng hay tỉnh ?
Bên cạnh phảng phất có người, người cũng thơm hơn cả hương hoa, có phải là Dạ
Lai hương đấy không ?
Y phân biệt không rõ ràng cũng không muốn phân biệt cho rõ ràng. Cho là mộng
cũng tốt, tỉnh cũng tốt, cứ như vậy hưởng cái mùi vị mông mông lung lung, phiêu phiêu
phưởng phưởng, cuộc đời còn có mấy ai được thưởng thức tới như vậy ?
Đêm thật yên lặng, mát mẻ như suối nước.
Gió thổi qua song cửa, trên song chập chờn bóng hình của những hoa nhỏ.
Bên cạnh phảng phất như có người đang gọi khẽ y:
– Đoàn công tử, Đoàn lang !
Đoàn Ngọc không trả lời, y không muốn trả lời, y không muốn tỉnh táo.
Nhưng y cảm thấy được người bên cạnh đang xoay trở, sau đó bèn có một bàn tay
thơm tho ngọt ngào thò lại, hình như muốn thăm dò hơi thở của y.
Hô hấp của y rất đều đặn.
Bàn tay trên mặt y nhè nhẹ phe phẩy mấy cái, người thì rón rén bò dậy khỏi
giường.
Người còn đẹp hơn cả hoa.
Cặp đùi dài dài, cái eo thật nhỏ, đầu tóc đen nhánh xỏa xuống hai bên vai như
suối mây, da thịt trơn láng mềm mại như lụa.
Ngay cả ánh trăng cũng đang nhìn trộm vào song cửa, huống gì là người ?
Đoàn Ngọc len lén mở mi mắt, y nhịn không nổi phải khen thầm lên trong bụng.
May mà y chưa đem câu khen thưởng ấy thốt ra ngoài miệng.
Bởi vì y bỗng phát hiện ra Hoa Dạ Lai đang rón rén cầm lấy quần áo của y lên,
cùng thủ pháp thật khinh xảo, móc cái hầu bao trong đó ra.
Sau đó, cô lại rón rén đi đến song cửa, song cửa có để mấy chậu bông, có phải là
Dạ Lại hương không ?
Cô ngần ngừ một lát, bèn đem cây bông trong chậu thứ hai ra, đem hết cả đất cát
ra ngoài.
Sau đó cô lại dùng động tác nhanh nhẹn nhất, bỏ hầu bao của Đoàn Ngọc vào
trong, rồi lại bỏ cây bông vào lại, đổ đất cát vào nhè nhẹ, đập xuống cho bằng phẳng.
Hiện tại không ai biết được cái chậu bông này có điểm gì khác biệt hơn chậu
bông khác.
Cô thở phào ra một hơi nhẹ, lúc quay người lại, gương mặt còn nhịn không nổi lộ
ra một nụ cười đắc ý.
Cô cười thật ngọt ngào, như một đứa bé ngây thơ vô tội.
Chỉ tiếc là Đoàn Ngọc bấy giờ không còn thưởng thức gì được. Y đã nhắm mắt lại,
lỗ mũi còn thậm chí phát ra tiếng ngáy nho nhỏ đều đều, giống như tiếng ngáy của
những người say rượu.
Hoa Dạ Lai đứng ở đầu giường, nhìn y ra chiều thỏa mãn, cô rón rén bò lên
giường, đưa đôi tay mềm mại trơn láng ôm chặt lấy y.
Hiện tại hình như cô hy vọng y tỉnh lại thôi.
Dĩ nhiên Đoàn Ngọc không tỉnh lại.
Cô thở ra nhè nhẹ, bỗng lầm bầm ca nho nhỏ trong miệng, ca lên bài phảng phất
như:
– Ai da, cái chú bé đáng thương kia.
Cô ca nho nhỏ trong miệng, hơi thở càng lúc càng nặng, cánh tay đì lên người
của Đoàn Ngọc phảng phất càng lúc càng nặng.
Cô đã ngủ mất, đem theo tấm lòng sung sướng thỏa mãn đắc ý mà ngủ mất.
Gió thổi qua song cửa, trên song chập chờn bóng hình của những mảnh hoa nhỏ.
Đoàn Ngọc chầm chậm trở mình lại, gọi nhỏ:
– Hoa cô nương, Hoa Dạ Lai.
Không có tiếng trả lời.
Hô hấp của cô nặng nề mà đều đặn, cô cũng đã uống không ít Trúc Diệp Thanh.
Đoàn Ngọc lại đợi thêm một hồi lâu nữa, rồi mới rón rén bò dậy, cầm y phục của
y lên, rón rén bước đến song cửa.
Số lần đọc: 34553
