Trang NhàTruyện ChưởngTrường Sinh Kiếm và các truyện tiếp theo2. Bích Ngọc Đao - Hồi 1 - Thiếu Niên Giang Hồ

2. Bích Ngọc Đao – Hồi 1 – Thiếu Niên Giang Hồ

Ít nhất y cũng không còn phải ráng ước thúc lấy mình, ít ra cũng có thể uống say
trọn một vài ngày cái đã, hưởng thụ cho biết những thứ y chưa bao giờ được hưởng thụ
qua.
Đối với một người trai trẻ vừa ra khỏi nhà mà nói, đây đúng là một thứ dụ hoặc
không thể nào cự được.
Ngay cả đối với một lão già mà nói, đấy còn không phải là một thứ dụ hoặc rất
lớn lao sao ?
Cố đạo nhân nhìn y chăm chú, mỉm cười nói:
– Đeo lên lưng mười vạn lượng, cưỡi hạc xuống Dương Châu. Có bao nhiêu đó tiền,
bất cứ ở nơi nào, cũng đều có thể tiêu một trận thỏa thích thôi !
Vương Phi cười nói:
– Huống gì món tiền này vốn là tiền thắng bài bạc, tiêu hết sạch cũng có sao ?
Cố đạo nhân nói:
– Thật ra Hàng Châu cũng có rất nhiều nơi thú vị, mỹ nhân ở Hàng Châu trước giờ
nổi danh thiên hạ, Đoàn công tử trẻ người tiền nhiều, đến đây là phải nên hưởng thụ tí
mùi ôn nhu.
Đoàn Ngọc trầm ngâm một hồi bỗng nói:
– Một vạn lượng này tôi cũng nhận không được.
Cố đạo nhân chau mày hỏi:
– Tại sao ?
Đoàn Ngọc thở ra, y cười khổ nói:
– Tôi vốn không biết mấy tấm giấy số này một tấm là một ngàn lượng bạc.
Y không để cho người khác mở miệng, đã vội vã nói tiếp:
– Nếu tôi biết, tôi sẽ chẳng đánh bạc, bởi vì nếu tôi thua, tôi cũng lấy không ra
đâu bao nhiêu đó tiền mà trả.
Cố đạo nhân nói:
– Nhưng hiện tại chú đâu có thua gì đâu ?
Đoàn Ngọc nói:
– Nếu thua không được, thì thắng cũng không được cầm !
Cố đạo nhân nói:
– Nếu chú không nói, cũng không ai biết chú thua không được.
Đoàn Ngọc nói:
– Nhưng chính tôi, tôi biết, tôi gạt người ta được, nhưng tôi không có cách nào gạt
được chính tôi, vì vậy nếu tôi cầm món tiền này, tối lại tôi sẽ nhất định không ngủ
được.
Cố đạo nhân bật cười.
Y mỉm cười nhìn Vương Phi một cái, rồi lại nhìn Nghiêm Cửu một cái, rồi nói:
– Các người đã từng thấy một người trẻ tuổi nào ngu như vậy không ?
Nghiêm Cửu lắc lắc đầu nói:
– Không.
Vương Phi thở ra nói:
– Trai trẻ bây giờ quả thật càng lúc càng thông minh ra.
Đoàn Ngọc đỏ mặt nói:
– Tôi cũng không chừng không mấy thông minh, nhưng tôi còn biết thứ nào nên
lấy, thứ nào không nên lấy.
Vương Phi lại nhìn nhìn Đoàn Ngọc và Nghiêm Cửu rồi nói:
– Món tiền này có phải là đồ ăn trộm không ?
Nghiêm Cửu nói:
– Không phải.
Vương Phi cười nói:
– Người trong giang hồ đều biết rằng, Cố lão đạo không chừng lai lịch có chỗ
không được rõ ràng, nhưng y không phải là thứ ăn trộm ăn cướp.
Cố đạo nhân hỏi:
– Chúng ta đánh bạc đây là thật hay giả vờ vậy ?
Vương Phi nói:
– Bất cứ ai cũng đều biết, nơi đây bài bạc dữ dằn nhất, nếu không trong thành
Hàng Châu đâu đâu cũng có sòng bài, tại sao chúng ta cứ thích lại cái nơi dơ dáy này
làm gì ?
Cố đạo nhân bấy giờ mới quay đầu lại, trừng mắt nhìn Đoàn Ngọc nói:
– Món tiền này không phải đồ ăn trộm, đánh bạc không giả vờ, chú đã thắng rồi,
tại sao lại không đem đi được ?
Đoàn Ngọc lại càng đỏ cả mặt lên, ấp úng nói:
– Tôi … Tôi …
Cố đạo nhân nói:

   Số lần đọc: 34553

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả