Đoàn Ngọc thở ra nói:
– Hiện tại tôi cũng đã hiểu cái ý của cô rồi.
Hoa Hoa Phong nói:
– Sao ?
Đoàn Ngọc cười khổ nói:
– Hình như cô rất thích tìm người khác quấy phá, thích tìm người khác cãi nhau.
Hoa Hoa Phong nói:
– Ai nói tôi thích đi tìm người ta cãi nhau, tôi chỉ thích tìm anh.
Câu nói ấy vừa thốt ra, chính cô cũng nhịn không nổi bật cười lên.
Đoàn Ngọc nhìn nụ cười ngọt ngào của cô, trong lòng bỗng dưng thấy ngọt ngọt,
ngay cả y cũng không biết rõ thế này là thế nào.
Một cô gái thích tìm mình để quấy phá, tìm mình để cãi nhau, mình phải là cảm
thấy rất khổ sở mới phải.
Kỳ quái là, có lúc mình ngược lại cứ cảm thấy sung sướng.
Đàn bà cứ nói là đàn ông trời sinh là cái thứ ngu xuẩn, đại khái cũng vì cái đạo
lý này.
Lúc Đoàn Ngọc đang nhìn cô, Hoa Hoa Phong cũng đang nhìn Đoàn Ngọc. Bọn
họ người này nhìn người kia, hình như đã quên mất trên đời này còn có người khác.
Nơi đây đương nhiên không phải chỉ có hai người, những người khác đương nhiên
đều nhìn vào bọn họ.
Đoàn Ngọc vốn đã quá đủ cho mọi người chú ý nhìn rồi, huống gì còn thêm một
Hoa Hoa Phong bán nam bán nữ này.
Cô bỗng vênh mặt lên phát sân phát nộ, rồi lại bỗng cười ngọt ngào như vậy, có
vài người đã nhìn muốn rớt cả tròng mắt ra ngoài.
Hiện tại vừa qua tiết Thanh Minh, chính là ngày tốt đi chơi hồ, trên đường người
qua lại không ít, đến cửa chùa, lại càng là trai màu hồng, gái màu lục, qua lại tấp nập.
Trong đó có du khách từ phương xa lại, cũng có người trong thành lại dâng hương,
có lão già gánh bao màu vàng bán nhang, đèn, cũng có các cô con gái nhỏ ôm rỗ hoa
bán, có các cô ăn nói nhỏ nhẹ, ngọt ngào như oanh, cũng có các tay hảo hán phế chợ
ăn nói tục tằn thô lỗ.
Thật ra, ở cái nơi thế này, mình cơ hồ có thể thấy đủ các thức, các hạng người.
Chỉ không thấy có đạo nhân, một đạo nhân cũng không có.
Đạo sĩ vốn không đến chùa hòa thượng làm gì.
Sau góc tường có hai chú tiểu sa di mày thanh mắt sáng, đang núp ở đó len lén ăn
kẹo, chính là từ trong chùa Phong Lâm mới trốn ra.
Đoàn Ngọc sợ phạm phải kỵ húy gì của hòa thượng, không dám đến tận nơi hỏi
thăm, nhưng lại đó hỏi hai chú tiểu sa di này, đại khái cũng không có gì quan hệ lắm.
– Xin hỏi hai vị tiểu sư bác, trong chùa có vị nào là đạo nhân họ Cố không vậy ?
– Không có.
– Đạo sĩ trước giờ có dám lại cửa chùa này, dù có lại, cũng bị đánh đuổi đi.
– Tại sao ?
– Bởi vì có những người thấy nơi này nhang khói nghi ngút, cứ nghĩ đến chuyện
lại tranh đoạt chùa chiền.
– Không những vậy, thầy tôi thường nói, đạo sĩ ngay cả tóc còn không chịu cắt,
thật không thể coi là kẻ xuất gia lục căn thanh tịnh được.
– Nghe nói có đạo sĩ còn có bà vợ nữa.
Hai chú tiểu sa di này hiển nhiên vừa mới xuất gia chưa lâu, xem vẻ mặt của họ,
hình như còn rất bực dọc tại sao mình không đi làm đạo sĩ có thể lấy được vợ, mà lại đi
làm hòa thượng.
Đoàn Ngọc cảm thấy rất thú vị, len lén nhét thỏi bạc vào trong túi một bên của
họ, rồi hỏi nhỏ:
– Hai ngày nữa tìm cái mũ đội vào, lại Tam Nhã Viên ăn miếng Tống Tẩu Ngư,
còn ngon hơn cả kẹo.
Chú tiểu sa di nhìn y hai lần, bỗng nhiên chạy vụt đi như một làn khói.
Hoa Hoa Phong nhịn không nổi cười nói:
– Anh đang dụ người ta phạm tội đấy à ?
Đoàn Ngọc nói:
– Ăn cá cũng chẳng thể coi là phạm tội.
Hoa Hoa Phong hỏi:
– Người xuất gia làm sao ăn mặn được ?
Đoàn Ngọc nói:
– Rượu thịt rồi cũng đi qua ruột, Phật cốt là ở trong đầu, câu đó không lẽ cô còn
chưa nghe nói ?
Hoa Hoa Phong cười nói:
– May mà anh không làm hòa thượng, nếu không nhất định là một gã hòa thượng
giả mạo.
Số lần đọc: 34553
