Tình yêu quả là một vấn đề rắc rối! Những mối tình học trò tôi thuật sau đây. Chắc chắn không phải yêu bằng cách là tiếp xúc chung chạ với xương thịt ấy, nên nó không bị hao mòn. Tình yêu học trò, nó ngây thơ, lý tưởng hơn tình yêu của người lớn. Yêu, không thể định nghĩa được ở tuổi nào mới được yêu. Biết yêu sớm hay trễ là do sự bùng nổ cảm xúc sớm hay muộn. Yêu, không phải là một cái tội tày đình, nếu chưa đến tuổi được phép yêu. Nhưng đến tuổi nào mới được phép?. Yêu được cứ yêu, yêu nhiều càng tốt, yêu được còn hơn không yêu. Yêu là đối diện với một bí ẩn, bị thu hút vì cái bí ẩn ấy, muốn khám phá cái phía sau của người con gái, tưởng tượng tìm hiểu, nghĩ ngợi vẽ vời…Áo nàng vàng, anh về yêu hoa Cúc, áo nàng xanh, anh mến lá sân trường… Mới nhìn thấy cái áo nàng mặc, đã về yêu hoa, yêu lá loạn xà ngầu. Có những rung cảm nào đẹp hơn nữa không? Con người là một hỗn hợp của nhiều kích thích tố (hormone) như Dopamin, Serotonin, Adremalin…toàn là những thứ tạo bạn có hạnh phúc, nếu bạn đang fall in love, love…Yêu, hay mến hay thương, hay thích kiểu nào cũng tuyệt vời cả, đừng để bị tuyệt vọng, dễ vào nhà thương điên. Trồng cây si nghe có vẻ thụ động, đơn phương, có lẽ vì dễ bị bứng, bị vặt, bị tước, bị bẻ…nhưng nó lại đúng nghĩa nhất trong những mối tình học trò. Tôi thuật lại đây những kỷ niệm về trồng cây si dù đã rất xa vời, nhân vật trong chuyện, có người đã vĩnh viễn ra đi, có người đã thành bà nội, bà ngoại, nhưng tôi vẫn còn nhớ mãi những mối tình vụng dại ngày nào.
Người con gái đầu tiên tôi biết thích phải nhắc đến Tôn Nữ D.T. năm lớp nhất trường tiểu học Mai Xuân Thưởng, lúc ấy tôi ở vào tuổi 11, 12. Nàng cũng vào khoảng tuổi tôi, nước da bánh mật, đôi môi cong cong, đối với tôi rất là duyên dáng,Tôi không mê nàng vì nhan sắc, nhưng mê tiếng hát của nàng. Đúng là: Mới nghe tiếng hát, đã đem lòng yêu thương (?). Dạo đó phong trào Ấp chiến lược, giúp vui chiến sĩ, thi đua văn nghệ các trường tiểu học…nổi lên rầm rộ. Hình ảnh cắm trại của các trường tiểu học ở Sân Vận động Qui Nhơn tôi nhớ rõ mồn một. Các trường để học sinh tự làm hàng rào chiến lược, cả cái vọng gác dựng một bên để triển lãm. Tôi thích leo lên vọng gác, đứng nhìn bao quát cả…”Ấp”! Vì đã có kinh nghiệm sinh hoạt văn nghệ với đoàn hướng đạo Đống Đa lúc còn là sói con, nên tôi được thầy hiệu trưởng cho nhập vào đoàn văn nghệ của trường. Ánh đèn sân khấu tôi đã quen qua những buổi trình diễn phát phần thưởng cuối năm, thi văn nghệ với những trường tiểu học khác trong tỉnh, ở những đơn vị quân đội. Oai lắm, đi hát gíup vui chiến sĩ có xe Jeep nhà binh đưa đón hẳn hòi, le lói một phương trời…Tôi nhớ mải bài Dư âm do cô nữ học sinh trường tiểu học Mai Xuân Thưởng, Tôn Nữ D.T. hát, trong dịp thi văn nghệ, về hạng nhất, còn cặp song ca Khoa & Dương chắc đứng hạng gần…chót (lâu quá tôi quên mất rồi!). Các bạn đừng tưởng loại trồng cây si tơ tơ này là loại cắc ké đâu nhé, cũng mê mệt, mê man, mê mẩn…đến ngất ngư con tàu đi chứ không bở đâu. Lúc nào lũ bạn cùng lớp đánh hơi, cặp đôi mình với người ấy, là đỏ mặt, bừng tai, sừng sộ chống đối, rượt chúng chạy có cờ. Nàng ở khu nhà Kiến thiết sau trường, trước nhà có cây trứng cá. Mỗi lần đi học, đường thẳng không đi, lại tìm đường đi vòng cố tình đi qua nhà em, để…hồi hộp. Rồi chuyện gì đến, đã đến. Thi rớt đệ thất, bà cụ buộc tôi học lại năm lớp nhất. Quê một cục! Hết còn dám du dương, mê mộng, hết đàn ca sáo thổi nữa, vì phải học dự thính, tức là chỉ cho học ké, chứ không công khai là học sinh của trường. Hình bóng D.T. bỗng dưng biến đi đâu mất, không để lại trong tâm hồn cậu con trai một vết tì nào. Có thể nàng đã thi đậu vào đệ thất nhưng hình như gia đình nàng thuyên chuyển đi, Đi đâu? Đi lúc nào? Tôi chẳng biết. Mối tình văn nghệ đã trở thành lịch sử, nó bay qua cái vèo, không kịp nhìn theo. Một dấu chấm hết! Mấy mươi năm sau tôi được tin, D.T. trở về lại Qui Nhơn dạy học, lập gia đình rồi mất đi, qua một chứng bệnh ung thư hiểm nghèo. Nỗi đam mê đầu đời, có lẽ D.T. chẳng khi nào biết đến, nhưng nó đã để lại trong tôi một thương tiếc vô cùng ở cô bạn tiểu học cùng trường.
Lại rớt đệ thất lần nữa ! Thế là tôi có thành tích hai năm lớp nhất, nghĩ lại cũng tốt, hai năm lớp nhất khiến tôi còn đủ khả năng nhớ tiếng Việt, không bị lai căng. Và những câu ca dao, tục ngữ đầu đời được treo đầy trong mỗi lớp học, đã in sâu vào trí nhớ, để đủ nhận thức thế nào là trung, tín, nghĩa không qua lý luận bằng mồm. Bà cụ gửi tôi vào học La San năm đệ thất, trường xá gì xa ơi là xa, mỗi ngày đạp xe đạp đi học muốn sút gối, qua eo nín thở cả hàng trăm lần, quen thuộc với mùi nước phế thải, với mỗi khúc quanh. Sau năm đệ thất, gia đình tôi đổi đi Đà Nẵng 9 tháng, trở về lại Qui Nhơn tôi vào học đệ lục trường Bồ Đề, gần nhà, thoát nạn đạp xe đạp sút gối, lại được đứng trước nhà ngắm nữ sinh đi đi, về về:
Nàng đi học qua nhà tôi mỗi ngày bốn bận
Nón che nghiêng, nên chẳng thấy tôi buốn…
Buồn này là buồn văn nghệ, buồn khơi khơi vì người đẹp đi qua không thèm liếc, chào mình. Hôm nay chẳng biết vì sao tôi buồn? Ngày mai có buồn nữa cũng chẳng tìm ra câu trả lời được. Tuổi trồng cây si mà! Đến năm đệ tam trung học Bồ Đề, nhàn hạ, tôi cùng mấy tên bạn lập ban nhạc chơi ở đài phát thanh Qui Nhơn. Sở dĩ tôi còn nhớ rõ vì cuối năm 67, đầu năm 68 là Tết Mậu Thân. VC chiếm giữ đài phát thanh mấy ngày Tết, không ra vào gì được. Đài phát thanh bị hư hại, phải sữa chữa lại, thế là ban Nhạc tan hàng rã đám. Trong thời gian chơi nhạc ở đài phát thanh, bọn tôi phải tập dợt những bài hát mới trước khi thu băng vào ngày Chủ nhật. Năm văn nghệ này là năm lãng mạn nhất đời, nhiều kỷ niệm khó quên. Một lần, cả bọn mang đàn trống xuống trường Nữ, có được một phòng để tập vì có quan hệ lớn với ông Cai trường. Ngày thứ Bảy hôm đó trời mưa rả rích, Mỹ Hiền tập bài Chiều cuối tuần, giọng hát của Hiền đã nổi tiếng thời ấy, nghe hay không chịu được, lại hợp với thời gian vào ngày cuối tuần nữa. Mãi đến bây giờ mỗi lần nghe lại bài hát này, tôi cứ miên man, liên tưởng đến tiếng hát của Mỹ Hiền vào một chiều mưa rả rích năm xưa mà nổi da gà…Hỏi: Thế tôi có mết Mỹ Hiền chăng? Chắc có! Nhưng phải giữ khoảng cách vì nếu muốn gì, mà nàng không muốn, nàng sẽ bỏ ban Nhạc đi, lấy ai thay thế? Hơn nữa Mỹ Hiền tuy nhỏ tuổi hơn bọn con trai chúng tôi nhưng rất khôn ngoan, khéo léo chỉ muốn là người em văn nghệ mà thôi, thì phải chấp nhận vậy! Lần khác, trời đổ mưa khá lớn, không có phòng tập, Luyện bạn học cùng lớp, rất chịu văn nghệ mới đề nghị lại nhà hắn, sau ty Thông tin mà dượt, ba me của hắn rất chịu văn nghệ, thông cảm, cho phép hắn mang tụi tôi về nhà, thế là đàn trống lại được mang đến, nhà phòng khách khá chật. Bộ trống của trống công Trương Lương bị ướt, đánh nghe bộp bộp, chiếm gần hết căn phòng. Cả nhạc sĩ, trống sĩ, ca sĩ tính ra khoảng 7, 8 mạng, nhà cửa rùm beng tiếng đàn, trống, hát… Rất vui! Trong lúc tập hát, cô em gái của Luyện đứng thập thò ngoài cửa nhìn vào, tôi để ý thấy rất xinh, tôi chú ý, nhưng chỉ dừng lại ở phần chú ý mà thôi tuy lòng rất có thiện cảm. Sau này biết nàng tên Trần Thị H.H. Không dám bày tỏ thiện cảm gì tiếp. Lý do thứ nhất: sợ làm phiền lòng hai bác đã rất tử tế với ban nhạc mà mình lại đem cây đi trồng. Thứ hai: Bạn tôi. Đây không phải là mối tình, cảm tình thì đúng hơn. Từ khi không còn hoạt động ở đài phát thanh nữa (đầu năm 68). Chúng tôi chỉ còn nửa năm đệ nhị ở trường Bồ Đề với nhau, sau đó mỗi đứa một nơi. Kể đến đây, nhiều người cho rằng tôi đa tình qúa xá. Trên lý thuyết thì đúng! đa tình nhưng không đa…mang. Trên thực hành thì sai vì tôi không có khả năng tán tỉnh, tỏ tình và đeo ai được. Nói tóm lại: Tôi chỉ trồng cây si trong tâm tưởng, nếu phải thổ lộ cho thấy cây si của mình thì ốt dột quá đi thôi. Tình yêu hay cảm tình phải song phương chứ tôi không chịu đơn phương. Chả lẽ phải chấp nhận cái màn:
Đưa tay ra bứt cọng ngò
Thương anh đứt ruột giả đò ngó lơ…
Số lần đọc: 9879

RE: Lan man về tình yêu
Bài viết phân tích về tình yêu rất hay!
Đúng như bạn nói”biết yêu sớm hay trễ là do sự bùng nổ cảm xúc sớm hay muộn,yêu không phải là cái tội tày đình,yêu được cứ yêu,yêu nhiều càng tốt,yêu được còn hơn không yêu,yêu là đối diện với bí ẩn”
Hèn nào mới có 11,12 tuổi mà bạn đã biết yêu rồi! có lẽ đó là sự bùng nổ sớm của ban thì phải!
Vui nhất là cái cảnh cuốc bộ lên Ghềnh Ráng ôm con búp bê cà lơ phất phơ tìm bạn gái dể tặng…cuối cùng bị 1 trận cảm nắng thật đáng thương!{chẳng qua vì trái tim nó hành}
Thường thì những mối tình học trò ai cũng có& cũng nhớ mãi rất khó quên! có lẽ như bạn đã phân tích :đó là hiệu ứng ZEIGARNIK & tâm lý chung “con cá sẩy là con cá to” nên làm cho mọi người luôn tiếc nuối & nhớ mãi những mối tình đã qua,nhất là tình học trò! nhưng dù sao có cái để nhớ.để thương cũng là niềm hạnh phúc trong cuộc sống!
Cám ơn bạn bài viết rất hay ,rất súc tích & không thiếu phần dí dỏm làm cho người đọc cảm thấy rất thú vị!
Ngô Tín
Anh BDK có phải trước đây có trong ban nhạc Tình Thương của đài phát thanh QN do Phan tố Xuân làm trưởng ban không ? ( Ban nhạc gồm có Lê hồng Anh , Trương Lương và Phan tố Xuân ) Ca sĩ gồm có Đăng Khoa , Mỹ hiền . Tôi còn nhớ ngày xưa anh hát rất hay , từng tham gia đại nhạc hội thời đó . Phan Tố Xuân là cậu út của tôi . Thời đó anh có nghe thần đồng Trung Tín không ? Đó là hai anh em sinh đôi của tôi .
Rất mong liên lạc với anh .
Ngô Tín