Nhưng không biết tại sao, trong lòng y lại đầy những bi thương và sợ hãi, một thứ
bi thương và sợ hãi hướng tới tương lai vô định.
Bởi vì thật tình y không nắm chắc được mình có sống được sung sướng mãi mãi
hay không.
Song Song ngẩng đầu lên, cô bỗng hỏi y:
– Có phải anh đang sợ không ?
Cao Lập gượng cười nói:
– Anh sợ ? Sợ gì ?
Song Song nói:
– Sợ chúng ta sẽ không sống được sung sướng mãi mãi, sợ những người đó sẽ tìm
lại nữa, sợ chúng ta không biết mình sống ra sao.
Cao Lập trầm mặc.
Y trước giờ rất hiểu, sinh hoạt là một gánh nặng không thể đo lường.
Song Song nói:
– Thật ra, anh không nên sợ gì cả, một người chỉ cần có quyết tâm, thì thế nào
cũng có cách để sinh sống.
– Nhưng …
Song Song ngắt lời y:
– Em không sợ khổ, chỉ cần ở bên anh, dù có khổ chút xíu cũng là sung sướng thôi.
Cao Lập nói:
– Nhưng anh muốn chăm sóc cho em, anh muốn em sống sung sướng.
– Sống như thế nào mới là sống sung sướng ?
Cao Lập không trả lời.
Y cũng không biết nên trả lời như thế nào.
Song Song nói:
– Ăn được ngon, mặc được đẹp, cũng chẳng phải là sống sung sướng gì, quan
trọng nhất là xem trong lòng mình có sung sướng hay không, chỉ cần trong lòng mình
sung sướng, chuyện khác em chẳng màng.
Gương mặt ôn nhu của cô đượm một vẻ dũng cảm quyết tâm không sao tả được.
Cao Lập chầm chậm ưỡn ngực lên, nắm lấy tay cô.
Trong lòng y bỗng nhiên tràn đầy dũng khí và quyết tâm
Y biết hiện tại trên đời này, không còn chuyện gì có thể làm cho y bi thương và
sợ hãi nữa.
Bởi vì y không còn một mình.
Không còn một mình, chỉ có những người chân chính cô độc mới biết được đây
là thứ cảm giác kỳ diệu biết bao nhiêu.
o0o
Bọn họ không đi vào núi sâu, cũng không ra ngòai thành thị. Bọn họ tìm một nơi
thôn trang yên tĩnh hòa bình ở, người trong trấn lương thiện và chất phác.
Một người nông dân cần cù và một người vợ yếu đuối ở nơi đây nhất định không
làm mọi người xầm xì đồn đãi.
Bọn họ sáng sớm đi làm việc, tối về nghỉ ngơi.
Bọn họ sống một cuộc đời thật yên tĩnh và đằm thắm.
Chỉ tiếc đấy không phải là khúc cuối trong câu chuyện.
Cao Lập đi làm về.
Đem theo bùn đất mà một ngày lao khổ về.
Song Song đã dùng đôi tay yếu đuối nhu hòa của cô nấu cho y hai món ăn, hâm
nóng một bầu rượu. Mỗi thứ trong nhà này cô đã quá quen thuộc, cô dần dần có thể
dùng tay để thay thế cặp mắt.
Hiện tại cô khỏe mạnh hơn lúc trước nhiều.
Cuộc sống sung sướng đằm thắn đối với bất kỳ một người bệnh nào cũng phải là
thứ thuốc thần.
Cao Lập nhìn rượu thịt bày trên bàn, cười như một đứa bé.
– Tối hôm nay lại còn rượu nữa.
Song Song cười ngọt ngào nói:
– Mấy hôm nay anh làm lụng mệt quá, em phải khao thưởng anh chút đỉnh chứ.
Cao Lập ngồi xuống, uống miếng rượu trước, rồi mới cười nói:
– Anh hy vọng hôm nay trả thuế xong, còn dư thêm vài gánh thóc, đem đổi vài
thứ đồ chơi cho em.
Song Song giống như một đứa bé bị nuông chiều quá độ cô ngồi trên đùi y, chớp
chớp mắt nói:
Số lần đọc: 20447
