Ngôi mộ mới.
Thật ra, đấy không phải là mộ.
Đất đã được nện chặt, không những vậy, cỏ còn được đem từ nơi xa lại phủ lên.
Hiện tại không ai có thể nhìn ra dưới miếng đất này đã chôn thi thể một vị đại
hiệp cả một thời.
Đây là ý kiến của Cao Lập và Thu Phong Ngô cùng bàn với nhau, bọn họ không
muốn còn ai lại quấy nhiễu anh hồn của ông ta.
Không có mộ bài, mộ bài ở trong lòng bọn họ.
Ông ta không phải là thần, ông ta là con người.
Một con người vĩ đại, một người bạn vĩ đại.
Một thân vũ công kinh thiên động địa của ông ta, không chừng người ta sẽ quên
đi, nhưng những chuyện ông ta đã làm cho họ, nhất định sẽ vĩnh viễn ở trong lòng họ.
Hoàng hôn, họ lại đem rượu lại nơi đây.
Nguyên một thùng rượu lớn.
Bọn họ thay phiên nhau uống thùng rượu, sau đó phần còn lại đem rưới hết lên
mảnh đất.
Cao Lập và Song Song sánh vai quỳ xuống.
– Đây là rượu mừng của chúng tôi.
– Tôi biết ông vẫn muốn được dịp uống ly rượu mừng của chúng tôi.
– Tôi nhất định sẽ đem nàng đi, chiếu cố cho nàng trọn đời, dù đi đến đâu, cũng
sẽ không rời nàng.
– Tôi nhất định sẽ cho nàng sống sung sướng mãi mãi.
Bọn họ biết ông ta nhất định là mong bọn họ còn sống mãi, trên đời này không
còn chuyện gì khác hơn để tỏ lòng thành tâm và tôn kính của họ đối với người đã chết.
Sau đó Song Song bèn rón rén bước qua một bên, để hai người bạn đồng sinh tử
hoạn nạn nói lời ly biệt.
Chiều về càng đậm, chim bay về tổ cất tiếng kêu bi ai, tựa hồ như đang thương
tiếc kiếp người phải chia lìa.
Thu Phong Ngô nhìn Cao Lập.
Cao Lập nhìn Thu Phong Ngô.
Trên đời này có ngôn từ gì có thể nói lên được tình cảm biệt ly ?
Không biết trải qua bao lâu, Thu Phong Ngô rốt cuộc gượng cười lên một tiếng,
nói:
– Anh có biết tôi là một người có bao nhiêu phúc đức không ?
Cao Lập cũng gượng cười một tiếng, nói:
– Tôi biết.
Thu Phong Ngô nói:
– Hiện tại anh không cần tôi phải đi với anh nữa.
– Anh muốn về nhà ?
– Tôi đã hứa rồi, tôi phải về.
Cao Lập nói:
– Tôi hiểu.
– Còn hai người ?
– Tôi cũng đã hứa, chúng tôi nhất định sẽ sống mãi với nhau.
– Hai người tính đi đâu ?
Cao Lập nói:
– Trời đất lớn bao nhiêu, chúng tôi sẽ có nơi để ở.
Thu Phong Ngô chầm chậm gật đầu nói:
– Nhưng bất kể hai người ở đâu, nhất định phải đến tìm tôi.
– Nhất định.
– Đem cô ấy đến cùng với anh.
– Dĩ nhiên.
Thu Phong Ngô bỗng thò tay ra, nắm chặt lấy bàn tay của Cao Lập, y nói:
– Tôi còn muốn anh hứa với tôi một chuyện.
– Anh nói đi.
– Sau này bất kể anh có chuyện gì khó khăn, anh nhất định phải tới tìm tôi.
Màn đêm đã buông xuống.
Cái bóng ốm yếu đơn độc của Thu Phong Ngô rốt cuộc đã biến vào màn đêm.
Cao Lập ôm nhẹ lấy Song Song, y cảm thấy trong lòng vừa hạnh phúc, vừa đau
khổ.
Song Song dịu dàng nói:
– Anh thật là một người có phúc.
Cao Lập gật gật đầu:
Song Song nói:
– Rất ít người kết được một người bạn như vậy.
Cao Lập cúi đầu xuống, hôn nhẹ lên tóc của cô, dịu dàng nói:
– Rất ít người lấy được một cô vợ như em.
Y quả thật rất hạnh phúc.
Y có một người bạn tốt, và có một người vợ hiền.
Đối với bất cứ một người nào, bao nhiêu đó đã quá đủ.
Số lần đọc: 20446
