3. Khổng Tước Linh – Hồi 4 – Mệnh Vận

– Ngươi phải nhất định không nói cho cô ta biết ta đã chết, nhất định không
được …
Cao Lập nói:
– Ông còn chưa chết, ông nhất định chưa chết được.
Kim Khai Giáp gượng cười lên một tiếng, lão nói:
– Chết cũng chẳng phải là chuyện gì ghê gớm lắm, các ngươi cần gì phải làm ra
vẻ như vậy, làm ta khó chịu quá.
Thu Phong Ngô cũng gượng cười một tiếng, y muốn nói vài câu gì đó mà lại nói
không ra.
Kim Khai Giáp nói:
– Hiện tại các ngươi nhất định đừng ở lại đây nữa, càng đi mau chừng nào càng
tốt.
Thu Phong Ngô nói:
– Vâng.
Kim Khai Giáp nói:
– Cao Lập nhất định phải đem Song Song theo.
Thu Phong Ngô nói:
– Ông an lòng đi thôi, y nhất định không bỏ Song Song đâu.
Kim Khai Giáp nói:
– Ta cũng hy vọng ngươi đáp ứng cho ta một chuyện.
Thu Phong Ngô hỏi:
– Chuyện gì ?
Kim Khai Giáp:
– Về nhà, ta muốn ngươi về nhà.
Thu Phong Ngô cắn chặt răng:
– Tại sao muốn tôi về nhà ?
Kim Khai Giáp thở hổn hển nói:
– Ngươi về nhà, bọn họ nhất định sẽ không còn tìm ra ngươi nữa, bởi vì không ai
ngờ rằng ngươi là thiếu trang chủ của Khổng Tước Sơn Trang.
Thu Phong Ngô nói:
– Nhưng …
Kim Khai Giáp nói:
– Bọn họ tìm không ra ngươi, cũng sẽ tìm không ra Cao Lập, vì vậy vì Cao Lập
ngươi nên về nhà.
Thu Phong Ngô trầm ngâm một hồi lâu, bỗng nói:
– Tôi có thể đem bọn họ về một lượt.
Kim Khai Giáp nói:
– Không được
Thu Phong Ngô hỏi:
– Tại sao ?
Kim Khai Giáp nói:
– Khổng Tước Sơn Trang có nhiều người, nhiều miệng, thấy ngươi đem hai người
này về, tin tức sớm muộn gì cũng sẽ lọt ra ngoài.
Thu Phong Ngô nói:
– Tôi không tin bọn họ dám tìm lại Khổng Tước Sơn Trang thật.
Kim Khai Giáp nói:
– Ta biết ngươi không sợ phiền phức, nhưng ta cũng biết tính khí của Cao Lập.
Lão lại ho lên một chặp nữa, mới nói tiếp:
– Y vốn là người không muốn làm phiền bạn bè trước giờ, nếu ngươi quả thật là
bạn của y, ngươi nên để y đem Song Song đi một nơi nào đó an tĩnh sống nửa đời còn
lại.
Thu Phong Ngô nói:
– Nhưng y …
– Nếu y đến Khổng Tước Sơn Trang thật, các ngươi nhất định sẽ hối hận không
kịp.
– Tại sao ?
– Ngươi không cần hỏi ta tại sao, ngươi nhất định phải tin vào ta…
Lão chập choạng, ngay cả thở dốc cũng không cách nào thở được nữa, một hồi
thật lâu, mới nói từng tiếng một:
– Nếu ngươi không đáp ứng ta, ta chết không nhắm mắt.
Thu Phong Ngô nắm chặt hay nắm tay, y nói:
– Được, tôi đáp ứng ông, chỉ trừ khi ông còn sống, chúng ta mới đối phó nổi với
Thanh Long Hội.
Y cắn răng rồi nói tiếp:
– Chỉ có ngày nào Thanh Long Hội bị tan rả ra, chúng ta mới sống yên ổn được.
Kim Khai Giáp nói:
– Các ngươi sẽ sống rất yên lành thôi, nhưng không cần đến ta.
Lão lại gượng cười lên một tiếng, nói tiếp:
– Ngươi phải nhớ lấy cho kỹ, muốn đánh tan Thanh Long Hội nhất định không
phải là chuyện của một người, ngay cả chủ nhân của Khổng Tước Linh cũng không thể.
Thu Phong Ngô nói:
– Ông …
Kim Khai Giáp nói:
– Ta lại càng không được, muốn dẹp Thanh Long Hội, phải nhớ kỹ lấy bốn chữ.
– Bốn chữ gì ?
– Đồng Tâm Hiệp Lực.
Bốn chữ ấy cũng chính là lời giáo huấn cuối cùng của một kẻ tung hoành một thời
trong vũ lâm.
Chính ông ta đã qua lại một mình, tung hoành thiên hạ, nhưng đến lúc lâm tử,
những gì dặn dò lại là bốn chữ đó.
Bởi vì bây giờ lão ta mới chân chính hiểu rằng trên đời này tuyệt đối không có
một lực lượng nào có thể bì lại với “đồng tâm hiệp lực”.
Hiện tại lão ta đã nói hết những lời lão muốn nói.
Lão biết cái chết của lão cũng đáng giá trị.
Muốn sống cho đáng đã khó rồi, muốn chết cho đáng lại càng không dễ dàng gì.

   Số lần đọc: 20447

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả