3. Khổng Tước Linh – Hồi 4 – Mệnh Vận

– Em chỉ thích có một thứ.
Cao Lập hỏi:
– Em thích gì ?
– Anh.
Cô dùng bàn tay nhỏ xíu yếu đuối, chỉ vào mũi y.
Y mở to miệng ra, làm bộ như thở không ra hơi.
Cô cười ngặt nghẽo, đưa ly rượu lên đổ vào miệng y, y cầm đũa lên, gắp một
miếng thịt sườn, tính đưa vào miệng.
Bỗng nhiên đôi đũa của y rớt xuống.
Bàn tay y lạnh hẳn ra.
Đôi đũa của y gắp vào, không phải là miếng thịt sườn, mà là một con ngô công.
Một con ngô công dài bảy tấc.
Song Song hỏi:
– Chuyện gì vậy ?
Cao Lập biến hẳn sắc mặt, y vẫn còn gượng cười nói:
– Không có gì, chỉ bất quá trong thức ăn có con ngô công, nhất định là ở trên trần
nhà rớt xuống, xem ra tối hôm nay cái món cơm sườn ngon lành này không được tới
miệng anh rồi.
Song Song yên lặng một hồi thật lâu, rốt cuộc cô cũng gượng cười một tiếng nói:
– May mà trong bếp còn có trứng, mình làm trứng chiên ăn đi.
Cô đứng dậy, Cao Lập cũng đứng dậy theo, y nói:
– Anh đi với em.
– Để em đi, anh cứ ngồi đây uống rượu.
– Anh muốn đi với em, anh thích nhìn em chiên trứng.
Song Song cười nói:
– Chiên trứng có gì hay đâu mà nhìn ?
Cao Lập cười nói:
– Anh cứ thích nhìn đấy.
Hai người tuy vẫn còn cười cười nói nói, trong lòng bỗng nhiên bị một tầng mây
xám phủ lên.
Trong nhà bếp rất sạch sẽ.
Y không thể ngờ được một cô gái như Song Song cũng thu dọn phòng bếp sạch sẽ
đến như vậy.
Sức mạnh của tình yêu thật quá kỳ diệu, nó cơ hồ có thể làm bất cứ chuyện gì, cơ
hồ có thể tạo nên kỳ tích.
Song Song vào đó, Cao Lập cũng theo vào, Song Song đi lấy trứng, Cao Lập cũng
theo cô lấy trứng.
Y lẽo đẽo theo cô, hầu như không rời nửa bước.
Song Song mở cửa lò ra, Cao Lập đốt lửa lên, Song Song cầm chảo đặt lên, Cao
Lập mở nắp.
Bỗng nhiên, cái nắp trên tay rớt xuống đất.
Bàn tay của y càng lạnh buốt, trong lòng y càng lạnh hơn.
Trong chảo không phải trống không, trong chảo có hai người bằng giấy, giấy cắt
ra thành hình người, không có đầu.
Đầu đã bị cắt đứt, trên cổ máu tươi đỏ lòm.
Lửa đang cháy mạnh trong lò, người giấy bị thiêu nóng, bỗng nhiên bắt đầu nhăn
lại, xem ra càng thấy khủng bố không sao tả được.
Gương mặt của Song Song trắng bệt, tựa hồ như muốn xỉu xuống đất, cô có thứ
giác quan thứ sáu thật kỳ diệu, cô có thể cảm thấy nổi sợ hãi trong lòng Cao Lập.
Cô không té xỉu xuống, bởi vì co biết lúc này là lúc bọn họ nhất định phải tìm
cách kiên cường lên.
Cô bỗng dịu dàng hỏi y:
– Hiện tại mình có thể nói thật được chưa anh ?
Cao Lập nắm chặt hai nắm tay:
– Ừ.
Song Song nói:
– Ngô công không phải từ trên nóc nhà rớt xuống, nơi đây không hề có ngô công.
Cao Lập gật đầu, gương mặt y lộ đầy vẻ thống khổ.
Bởi vì y biết cuộc sống bình thản và đằm thắm của bọn họ hiện tại đã kết thúc.
Phải chấp nhận chiện đó, quả thật là một chuyện thật thống khổ. Nhưng Song Song
ngược lại rất trấn tĩnh, cô nắm lấy tay y, nói:
– Có phải chúng ta đã biết bọn họ sớm muộn gì cũng tìm lại phải không ?
– Đúng vậy !
– Vì vậy, anh đừng lo cho em, bởi vì em đã chuẩn bị rồi.

   Số lần đọc: 20447

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả