3. Khổng Tước Linh – Hồi 4 – Mệnh Vận

Song Song dịu dàng nói:
– Anh nghĩ em vẫn còn là một đứa bé sao ? Anh nghĩ em không biết những lời
người khác nói là thật hay giả sao ?
Cao Lập chỉ thấy trái tim của mình càng lúc càng chìm xuống, chìm xuống đáy
sâu.
Song Song nói:
– Nhưng anh đừng sợ em đau lòng, cũng đừng đau lòng cho em, bởi vì đã lâu lắm
rồi, em biết mình là một đứa mù xấu xí quái dị.
Giọng của cô vẫn rất bình tĩnh, gương mặt cô không hề lộ vẻ bi thương hay tự
thương thân mình.
Cô nhỏ nhẹ nói tiếp:
– Lúc đầu, em cũng đau khổ lắm, thương tâm lắm, nhưng rồi sau đó em cũng hiểu
ra, mỗi người đều có một mệnh vận của họ, vì vậy mỗi người nên chấp nhận số mệnh
của mình, tiếp tục sống thôi.
Cô vỗ về khuôn mặt của Cao Lập, giọng nói càng ôn nhu:
– Tuy em xấu hơn người ta, nhưng em không oán trời oán người, bởi vì em còn có
may mắn hơn biết bao người khác, không những em có cha mẹ nhân từ, em còn có anh
nữa.
Thu Phong Ngô đứng bên lắng nghe, nghẹn ngào trong cổ họng. Lúc y nhìn lại
Song Song, ánh mắt không còn vẻ thương hại đồng tình mà ngược lại, đầy vẻ khâm
phục và tôn kính.
Thật tình, y không thể ngờ được trong cái thân xác xấu xí yếu đuối kia, lại có một
tấm lòng kiên cường vĩ đại đến thế.
Cao Lập buồn bã nói:
– Em đã biết vậy, tại sao không nói ra ?
Song Song nói:
– Em làm vậy là vì anh.
– Cho anh ?
– Em biết anh rất tốt với em, em hy vọng anh ở nơi đây sẽ được sung sướng, nếu
em nói ra, anh sẽ vì em mà đau lòng không chịu được.
Cô nhè nhẹ thở ra một tiếng, nói:
– Anh đối đã với em như vậy, sao em nỡ làm anh đau lòng được ?
Cao Lập nhìn cô, nước mắt rơi lả chả xuống.
Y bỗng phát hiện ra, mình mới là kẻ yếu đuối, ích kỷ trong hai người.
Y chiếu cố cho cô, bảo vệ cho cô, không chừng chỉ vì muốn làm cho mình sung
sướng, vì muốn cho mình có cơ hội chuộc tôi, vì muốn cho thâm tâm mình được bình
an.
Y cứ hy vọng sẽ mãi mãi trong tiếng cười của cô, tẩy sạch được máu tanh trên
bàn tay của mình.
Y vẫn mãi tránh né, trốn người khác, trốn chính mình, trốn cái cảm giác tội lỗi.
Chỉ ở nơi này có cô, y mới được bình an trong giây phút.
Song Song dịu dàng nói:
– Vì vậy em mong anh đừng đau lòng cho em, bởi vì chính em chưa bao giờ đau
lòng vễ mình, chỉ cần chúng ta bên nhau thật lòng sung sướng, dù em có đẹp xấu cũng
không sao cả.
Những  lời  đó  đáng  lý  ra  phải  là  y  nói,  nhưng  chính  cô  lại  mở  miệng  nói.
Y bỗng phát hiện ra, mấy năm nay, cô là người đã chiếu cô, bảo vệ cho y.
Nếu không có cô, không chừng y đã phát điên lên, đã vỡ tung đầu não ra.
Song Song tiếp tục nói:
– Hiện tại anh có hiểu ý của em chưa ?
Cao Lập không nói gì nữa.
Y quỳ xuống, thành tâm thành ý quỳ xuống.
Thu Phong Ngô nhìn bọn họ, nước mắt nóng hổi ứa ra rơi xuống hai gò má.
Y cũng phát hiện ra một chuyện.
Ông trời mãi mãi là kẻ rất công bằng.
Tuy ông ta không cho Song Song một thân xác mỹ lệ, nhưng lại cho cô một tâm
hồn mỹ lệ.

   Số lần đọc: 20447

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả