3. Khổng Tước Linh – Hồi 4 – Mệnh Vận

Mao Chiến nhìn y ngã xuống rồi, bỗng quay người, hướng về Thu Phong Ngô vái
một cái thật lâu.
Y chẳng nói một lời.
Y dùng cây đao trong tay mình, cắt đứt cổ họng của mình.
Không có ai cử động, không có chút thanh âm.
Máu tươi chầm chậm thấm vào mặt đất đang được ánh mặt trời chiếu lên, thi thể
người chết hình như đang bắt đầu khô queo lại, Song Song rốt cuộc ngã ra.
Thu Phong Ngô nhìn cô, hình như y đang nhìn một đóa hoa tươi đang từ từ khô
héo lại.
o0o
Ánh mặt trời chiếu trên dãi đất mênh mông.
Kim Khai Giáp vung cây búa lên, chém mạy xuông đất, phảng phất như muốn
đem bao nhiêu bi phẫn phát tiết xuống lòng đất sâu.
Mặt đất không lời.
Không những nó nuôi dưỡng được sinh mạng, nó cũng tiếp thu được tử vong.
Hoa tươi đang nở trên mặt đất, cũng không chừng là lúc thi thể đang tan rửa ra dưới
lòng đất.
Mộ phần đã đào ra đâu đó.
Kim Khai Giáp nhấc thi thể của Tây Môn Ngọc lên, đẩy xuống huyệt.
Nơi sung sướng và hy vọng của một người có dễ dàng bị chôn đi như vậy không ?
Lão chỉ biết rằng bao nhiêu sung sướng và hy vọng của Song Song đã bị chôn đi, hiện
tại lão chỉ còn lấy mắt nhìn nó đang tan rả ra dưới lòng đất.
Lão đoạt đi một sinh mạng, có lúc ngược lại còn nhân từ hơn là đoạt đi hy vọng
của người đó chút xíu.
Thật tình lão không dám tưởng tượng ra một người đã hoàn toàn mất đi hy vọng,
làm sao còn sống gì được nữa.
Chính lão còn sống đây bởi vì tuy lão không còn sung sướng, nhưng lão còn hy
vọng.
Còn Song Song ?
Trước giờ lão chưa hề rơi lệ, tuyệt không hề.
Nhưng chỉ cần nghĩ đến gương mặt vốn đầy vẻ sung sướng và tự tôn, trong lòng
lão như bị kim châm chích.
Hiện tại lão chỉ hy vọng hai gã trẻ tuổi kia có thể an ủi được cô, có thể làm cho
cô vẫn tiếp tục sống.
Riêng lão, lão đã quá già.
An ủi đàn bà, là chuyện của thanh niên, già rồi chỉ có thể đào mộ cho người chết.
Lão bước lại, khom lưng nhấc thi thể của Ma Phong lên.
Thi thể của Ma Phong bỗng nhiên sống lại.
Ma Phong còn chưa chết.
Bụng không phải là bộ phận yếu hại, đa số người bị đâm thủng bụng vẫn còn
sống nhăn.
Cho rằng bụng là chỗ yếu hại của con người, chỉ bất quá là một cảm giác sai lầm.
Ma Phong lợi dụng cái cảm giác sai lầm đó, cố ý chịu Thu Phong Ngô đâm một kiếm.
Kim Khai Giáp vừa nhấc người y lên, thanh kiếm của y đã đâm sâu và lưng của lão,
ngập tới chuôi.
o0o
Kiếm còn cắm trên lưng của Kim Khai Giáp, còn Ma Phong thì đã trốn mất.
Y chụp lấy cơ hội tốt nhất để chạy trốn.
Bởi vì y biết Cao Lập và Thu Phong Ngô nhất định sẽ tìm cách cứu người trước,
rồi mới đuổi sau.
Vì vậy y không muốn cho Kim Khai Giáp chết ngay.
Lúc Cao Lập và Thu Phong Ngô chạy ra, Kim Khai Giáp đã ngã gục xuống. Hiện
tại lão đang nằm ngửa mặt lên trời, vừa thở vừa la lên không ngớt.
– Song Song ra sao rồi ?
Hiện tại lão vẫn còn quan tâm đến người khác.
Cao Lập ráng đèn nén lại nổi bi thương trong lòng, y nói:
– Cô ấy người yếu lắm, còn chưa tỉnh lại.
Kim Khai Giáp nói:
– Ngươi phải để cho cô ta ngủ một lát, đợi lúc cô ta tỉnh lại, nói lại ta đã đi rồi.
Lão ho kịch liệt một hồi, lại nói tiếp:

   Số lần đọc: 20446

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả