3. Khổng Tước Linh – Hồi 4 – Mệnh Vận

Sau   đó   là   một   màn   đêm   đen   tối   vĩnh   viễn   không   biên   giới.
Song Song vẫn còn không động đậy, nhưng nước mắt từ từ rớt lả chả xuống hai gò má.
Bỗng nhiên lại có một loạt tiếng rú thảm thiết.
Đang lúc Thu Phong Ngô cảm thấy Ma Phong là một kẻ địch đáng sợ, Ma Phong
lại phạm một lỗi làm trí mệnh.
Y vung kiếm quá cao, bụng dưới để lộ một chỗ hở.
Thu Phong Ngô ngay cả nghĩ cũng không kịp nghĩ, lưỡi kiếm đã đâm xuyên qua
bụng của y.
Người của Ma Phong giật lên trên không một cái, như một con cá đang nằm trên
cần câu.
Lúc người y rớt xuống, máu tươi mới phun ra, tấu xảo rơi đây trên người y.
Y chết cũng rất nhanh.
Mao Chiến đã hoàn toàn điên cuồng.
Bởi vì y ngửi thấy mùi máu tanh, y điên cuồng như một con dã thú đói khát ngươi
thấy con mồi ngon.
Cái thứ điên cuồng đó vốn đã tiếp cận với tử vong.
Y    không    còn    thấy    người    nào    khác,    y    chỉ    thấy    Cao    Lập.
Còn Đinh Cán đang bước lùi từng bước một, y quay người lại, và ngẩn người ra.
Thu Phong Ngô đang đợi y ở đó, lạnh lùng nhìn y chăm chăm, lạnh lùng hỏi.
– Ngươi tính chạy đi đâu ?
Đinh Cán liếm cặp môi khô ran, nói:
– Ta đã nó rồi, ta còn muốn sống thêm chút nữa.
Thu Phong Ngô nói:
– Ngươi cũng có nói, vì để sống thêm, chuyện gì ngươi cũng chịu làm.
– Đúng vậy.
– Hiện tại ngươi có thể làm một chuyện cho ta.
Ánh mắt của Đinh Cán tràn đầy hy vọng, y lập tức hỏi:
– Chuyện gì ?
Thu Phong Ngô nói:
– Mao Chiến có phải là bạn rất thân của ngươi không ?
– Ta không có bạn bè.
– Được, ngươi giết y, ta không giết ngươi.
Đinh Cán không nói thêm lời nào, bàn tay y đã vung lên.
Ba cây loan đao xẹt ra như điện, ba cây đều cắm vào ngực bên trái của Ma Chiến.
Mao Chiến rống lên điên cuồng một tiếng, quay phắt đầu lại. Y không còn thấy Cao
Lập, y không còn thấy cây ngân thương đang tung hoành.
Ngân thương bỗng ngừng lại.
Y nhìn Đinh Cán chăm chăm, vừa nhìn vừa bước từng bước lại, máu tươi trước
ngực không ngớt chảy vọt ra.
Đinh Cán không còn tí máu nào trên gương mặt, y thoái lui từng bước một, vừa rú
lên:
– Ngươi đừng có trách ta, dù ta có chết chung với ngươi, cũng chẳng có gì hay ho.
Mao Chiến cắn chặt răng, máu tươi rỉ ra bên khóe miệng.
Đinh Cán bỗng cười nhạt nói:
– Nhưng ngươi cũng đừng cho ta là sợ ngươi, hiện tại ta muốn giết ngươi chỉ việc
đưa tay lên là xong.
Bàn tay của y lại đưa lên.
Sau đó gương mặt y bỗng biến thành thê thảm, bởi vì hiện tại hai cánh tay y đã bị
người giữ chặt.
Mao Chiến còn đang bước từng bước một tới.
Đinh Cán không thể nào cử động được nữa, không thể nào lùi được nữa.
Bàn tay của Thu Phong Ngô như hai gọng kềm sắt, giữ chặt lấy hai cánh tay của y.
Đinh Cán mặt mày không còn ra hình dung, y run giọng nói:
– Thả ta ra, ngươi đã đáp ứng với ta, ngươi thả ta ra mà.
Thu Phong Ngô hững hờ nói:
– Ta có giết ngươi đâu.
– Nhưng y…
Thu Phong Ngô lãnh đạm nói:
– Nếu y muốn giết ngươi thì có liên hệ gì đến ta ?
Đinh  Cán  bỗng  cất  tiếng  rú  thê  thảm,  như  một  con dã  thú  bị  lọt  vào bẫy.
Sau đó ngay cả tiếng thở cũng không còn nghe thấy gì.
Mao Chiến đến trước mặt y, chầm chậm rút cây loan đao cắm trong người mình
ra, chầm chậm đâm vào trong ngực y.
Ba cây loan đao toàn bộ đâm vào ngực y rồi, y còn đang rú thảm thiết, rú lên rồi
ngã gục xuống.

   Số lần đọc: 20447

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả