Một thoáng gió lạnh tạt vào mặt tôi rồi yên lặng, như mấy chục bàn tay nhỏ vô hình linh thiêng của những em bé, một lượt, cố lay tôi thức giấc để kéo tôi ra khỏi vũng mơ dài “nuối tiếc”. Rồi gió mát dịu đến, xuôi chiều như nhẹ nhàng giúp sức tôi. Ánh trăng như sáng tỏ hơn để rọi rõ đường tôi đi. Nghe tiếng vỏ xe đạp đè lên cát bụi đường, hòa lẫn với tiếng lạch cạch của bánh xe trước, tôi tưởng chừng như những lời của lòng đêm đang vừa chỉ trích vừa khuyên nhủ tôi. Bóng đêm hôm nay sao trở nên thân ái quá, nó đã giúp tôi xua tan đi những ý nghĩ: “tự do cơ bản đã mất, cuộc sống đầy buồn khổ, những thiết tha đã xa vời, sức sinh tồn đã kiệt và cuộc đời đã đến phút cuối”, để được thế vào bằng những “có-không, sướng-khổ, đầu-cuối và sống-chết”.
Khoa học gia hạnh phúc nhiều khi kiểm chứng được phát minh của mình. Tôi được an ủi không ít khi cố hiểu ý tưởng của người khác. Tôi đã thấy rằng tôi đang được tự do hơn Ba tôi trong trại Long Giao mà mọi động tĩnh đều có người khai báo. Tôi đã nhận ra mình đang sung sướng hơn anh Vịnh tại Kinh Tế Mới mà giờ này có lẽ đang nhờ ánh trăng soi, cuốc rẫy cho riêng mình để ban ngày còn có thì giờ đem công sức đổi mì gạo nuôi sống con thơ. Tôi đã biết tôi đang có thật nhiều, có tình bè bạn thiết tha, có tình ruột thịt của Ba Mẹ anh em, có một đầu óc biết thương nhớ thời mơ xưa, có những nỗi “sầu thương” mà Hoàng Giác, Phạm Duy, Đoàn Chuẩn-Từ Linh, Trường Sa, Ngô Thụy Miên, Trịnh Công Sơn đã “mượn” lấy để viết lên những khúc nhạc bất tử và nhờ Duy Trác, Lệ Thu, Khánh Ly gửi đi khắp mọi nơi. Nhất là tôi còn có được một “đầu mình tứ chi” nguyên vẹn mà Ba Mẹ của Lê Kỳ Sơn, Dương Phước Đễ đang mơ ước nơi đứa con trai của mình. Giờ đây tôi cảm thấy có bổn phận phải vun đắp bản năng sinh tồn để ít nhất, được như bụi cỏ dại bên đường, chỉ nhờ vào vài giọt sương đêm cũng đủ xanh tươi bên lề đường khô cằn sỏi đá, lại còn hạnh phúc lung lay lào xào như đang nhảy múa hát ca cùng gió đêm. Tôi còn ý thức thêm: không phải đây là cuối một cuộc đời mà chỉ mới bắt đầu một cuộc sống mới tuy có nhiều phong ba hơn.
Tôi đạp xe qua cầu Tham Lương, mặt nước lung linh ánh trăng làm tôi không thấy được màu đen sì ô nhiễm như mọi ngày. Lòng tôi nhẹ nhàng hơn trước nên cảnh vật xung quanh dường như đều thân thiện với tôi. Trước mặt tôi hoang vắng, sau lưng không một bóng người, hai bên đường là đồng ruộng mênh mông nhưng tôi không cảm thấy sợ hãi cô đơn, vì có gió nhẹ cùng chiều đang giúp sức và có trăng vàng cùng mây bạc đang theo tôi, nhẹ lướt trên cành cây, vượt qua nhiều trụ điện như đang tình nguyện làm bạn đồng hành, cho dù tôi đang hướng về một chân trời góc biển xa xôi nào.
Ngày mai, lần đầu tiên trong thời gian dài tôi nghĩ đến ngày mai, tôi quyết định đi đến vùng rẫy rừng Hoàn Quân – Long Khánh cùng anh tôi với cuộc sống mới, phá đồi trồng bắp, cuốc đất trồng khoai để khi đêm đến, tôi còn có được một chỗ ngủ cố định dù trong một chòi lá cô liêu, lấy cỏ tranh làm mái và tre nứa làm tường.
Chiều mai, nơi rừng rẫy hoang vu, khi nghe tiếng chim chiều về gọi gió có lẽ tôi sẽ không nhiều ngậm ngùi mường tượng đến tiếng tơ lòng của người bạc phước nữa, và khi mặt trời sắp sửa khuất bóng sau đồi cao su, tôi cùng anh Vịnh sẽ cố dành chút thì giờ nơi rừng rú bên vài ly rượu đế, để vừa tâm sự vừa ngắm lại … hoàng hôn.
Số lần đọc: 16907

Đã hơn 30 năm rồi mà đọc ” Hoàng hôn ” sao vẫn quặn lòng ? gợi nhớ lại một giai đoạn tăm tối cho tôi : lang thang ngoài chợ trời kiếm sống , 2 đứa em trai ngồi sửa xe đạp ở góc Lê Văn Duyệt và Ngô Thời Nhiệm , thỉnh thoảng trong chuyến xe bus dừng lại nơi trạm đỗ cho khách lên xuống , con bạn của cả 2 chị em chỉ kịp trao đổi vài câu ngắn ngủi hay ánh mắt ngậm ngùi . May mắn hơn sau mỗi hoàng hôn tôi vẫn còn 1 chỗ đi về ,
Đình
Nhớ hồi đó cái quán cafe gần góc Công Lý & Lê Lợi chơi đi chơi lại cái symphony số 40 của Mozart
tằng tằng tằng, tằng tằng tằng, tằng tằng tằng, tắng …
Đọc bài này lần đầu trong Đặc San CĐ-NTH. Thấy nhớ vô cùng những tháng năm sau 75 ở Sài Gòn. Có Nguyễn Trí Mẫn làm lái củi ở Nguyễn Thương Hiền, chợ Vườn Chuối. Có Diệp Thái Thôn làm lái thuốc tây ở Lê Thánh Tôn. Có Mai Đức Thanh làm lái đồ xe đạp. Và còn nhiều bạn bè bà con thân thuộc nữa… làm đủ mọi thứ trò để rán sống sót qua ngày, ráng [i]được như bụi cỏ dại bên đường[/i], nhờ vào [i]vài giọt sương đêm[/i] để [i]xanh tươi bên lề đường khô cằn sỏi đá,[/i]
Eric Maria Remarque có lần than thở \”thế hệ chúng ta là một thế hệ mất mát\”…
H.
Chị Khang
xin hỏi nhỏ hồi đó chị làm [i]lái[/i] gì vậy
Chị Diễm,
thanks, lần sau nhớ để email lại
H.
E.M.R có “một thời để yêu, một thời để nhớ”còn chúng ta, nhớ về cái giai đoạn đó phải gọi là gì nhỉ!? “Một thời để mất, một thời khó quên ” chăng?
Tôi o nhớ R nói như thé nhưng có nhớ mang máng Hemingway có nói về ‘The lost generation”