Hoàng Hôn

“Cơm tay cầm” chỉ đủ lót dạ chúng tôi. Nhưng café, thuốc lá và tiếng nhạc của quán ăn lại làm hồn tôi no đầy ký ức, tiếc và nhớ. Ký ức của một ngày nào biết tương tư, của những tháng ngày biết rộn rã, buồn vui đợi em dưới mưa. Tôi tiếc những mùa thu mênh mông xa xưa. Ngồi đếm giờ phút đi qua, không nhà không cữa, ngại chiều sớm đến, tôi nhớ mãi từng chiều thu rơi nghìn trùng… Nhìn nắng dịu dần, không lối về, sợ đêm mau tới, tôi nhớ đến những đường về sương rơi mịt mùng. Tôi nghe tiếng nhạc chiều của chúng ta như nghe câu ân ái muôn đời mà lòng buồn man mác. Bóng đã xế rồi, chiều, hoàng hôn sắp đến. Hoàng hôn, nghe thật vương tình, thơ văn và lãng mạn, không một chút thích hợp với hoàn cảnh thiếu ăn thiếu mặc của tôi hiện tại, tôi đã không còn tâm sức để còn có thể tưởng tượng lòng mình là rừng, hồn mình là mây mỗi khi chiều đến. Tôi châm điếu thuốc nhưng chỉ để giải quyết cơn ghiền hơn là để được nhìn thấy khói huyền bay lên cây. Hoàng hôn thường đến với những tâm hồn thảnh thơi, đầy ắp mơ mộng. Như một hoàng hôn xưa, trên bãi cát vàng biển Qui Nhơn, có mây ngàn lơ lửng, có núi biếc Hải Minh, Ghềnh Ráng và có cả bóng dừa hoang dại ven bờ. Có đôi đứa, cùng quay lưng về hướng mặt trời đang lặn, để nắng dịu vàng của hoàng hôn nhuộm tóc phủ bờ vai. Một hướng, cùng nhìn ra biển khơi như đang mơ đến chốn nào, như đang nguyện: muôn chiều ta có nhau và như đang chờ đón ánh trời Đông biểu hiệu cho tương lai rực rỡ, dù bình minh chỉ mới bắt đầu ló dạng nửa bên kia của quả địa cầu.

Hoàng hôn đã không êm đềm về để sưởi ấm tâm hồn tôi nữa mà nó cứ xáp lại để làm tê tái lòng tôi. Những ngày vàng mơ mộng, thường đem đến những hoàng hôn mộng mơ, đã theo những đẹp đẽ của đời tôi đi vào một vùng quá khứ dần xa. Còn lại hôm nay chỉ những buổi chiều tà (khi chiều xuống, tà ma hiện về) lòng se sắt mỗi khi nghe khúc “...Còn ai mơ trên vai khi hoàng hôn” mà đau xót cho ngày vàng còn gì... Và còn lại giờ đây, mỗi khi mặt trời xuống, tôi không còn viễn vông thắc mắc “gió đang đưa mây đến chốn nào? Có nhận lời nhắn nhủ tôi không?” mà là lúc chúng tôi phải đối diện với câu hỏi “tối nay ngủ chốn nào? Có sẽ bị xét nhà không?”. Một vỉa hè của một biệt thự nào đó dọc theo đường Phan Thanh Giản hay là phải âm thầm len lỏi vào một gác trọ của một bạn thân để chủ nhà khỏi hay biết, nhất là để khỏi bị lùa vào một phòng giam của một Phường Tổ nào đó. Như một đêm khuya hôm nào cùng Bình, Hùng, Trí đã bị bắt nhốt vào một phòng chật hẹp, tầng dưới cùng của chung cư Nguyễn Thiện Thuật. Lần đầu tiên vào “tù”, nhìn qua cữa sắt, một trong chúng tôi đã tủi thân ứa lệ. Riêng tôi, vừa an tâm vừa lo lắng. An tâm, nếu ngủ được, tôi sẽ ngủ say vì biết chắc đêm nay, ở đây, không bị xét “hộ khẩu”. Lo lắng, nếu không được thả ra ngày mai, không biết tôi sẽ bị đưa đi đến “vùng kinh tế mới” nào?

Chiều tắt, Tâm và tôi leo lên xe buýt Sài Gòn – Phú Lâm, tuyến đường quen thuộc, đi qua nhiều chỗ ở của những bạn thân và bà con. Cô bán vé chen lấn qua lớp người đông nghẹt để hỏi tôi “hai anh xuống trạm nào?”. Tôi nhìn Tâm, đúng lúc Tâm cũng quay lại nhìn tôi, cả hai không nói lời nào nhưng đều ngầm hiểu là đang hỏi nhau “về đâu?”. Đây là câu hỏi làm Tâm và tôi luôn lúng túng trong mỗi hoàng hôn. Cô bán vé thúc dục, chúng tôi đành mua vé hết lộ trình, để rồi sẽ xuống xe khi nghĩ ra nơi ngã lưng phù hợp. Với bàn chải, muối nhiều hơn kem đánh răng, khăn mặt,… luôn bên mình, Tâm và tôi thường tìm cách qua đêm ở hai nơi khác nhau. Có lần Tâm xuống xe tại ngả tư Cao Thắng – Phan Thanh Giản, đi bộ dọc theo Phan Thanh Giản. Đêm ấy chưa khuya lắm nhưng biệt thự bên đường tối tăm và vắng lặng, Tâm bám tay lên bức tường phai màu nhảy vào biệt thự, gây lên tiếng động nhẹ nhưng cũng đủ cho đàn gà lục tục và bầy heo nhúc nhích. Tâm không ngạc nhiên khi biết có gà heo đang sống trong biệt thự, nhưng lòng chùng sâu khi thấy ngôi biệt thự đẹp đẽ trong sáng trước đây, đã như cuộc đời của chúng tôi, ngã màu tăm tối một cách vô cùng nhanh chóng. Tâm tìm một góc xó an toàn để “lót ổ”, gần chiếc xe hơi cũ được phủ một tấm vải màu trắng, hình như nguyên thủy là màu trắng, bây giờ đã biến thành màu vàng bẩn vì dính đầy cứt gà, cứt vịt. Tâm kéo tấm vải làm mền cho lòng phiêu dạt được ấm áp phần nào. Tâm tìm giấc ngủ trong nghẹn ngào: “cục sắt rỉ có bốn vòng cao su đen được che bọc, thân da thịt ta lại phải chịu tẩm sương”. Mùi gà heo đưa Tâm vào “mộng”, chiêm bao thấy mình đang lau chùi, dọn dẹp nhà vệ sinh chợ Cũ để mong ngàn người ra vô bố thí. Được đàn gà đánh thức sớm. Tâm khỏi phải như kẻ ngoại tình khi giật mình tỉnh giấc, hấp tấp chụp vớ những món “tùy thân” rời khỏi nhà người con gái trước khi bị chồng nàng bắt gặp. Tâm có đủ thì giờ súc miệng, rửa mặt nơi vòi nước bên tường, trước khi lặng lẽ rời khỏi ngôi biệt thự mà không hề một ai hay biết. Một đêm nữa trong đời cũng đã qua đi, một ngày đọa đày nữa lại sắp bắt đầu. Đêm qua, ngày đến, tháng ngày buồn cứ chậm, thật chậm, đang trôi qua đời chúng tôi.

   Số lần đọc: 16907

4 BÌNH LUẬN

  1. Đã hơn 30 năm rồi mà đọc ” Hoàng hôn ” sao vẫn quặn lòng ? gợi nhớ lại một giai đoạn tăm tối cho tôi : lang thang ngoài chợ trời kiếm sống , 2 đứa em trai ngồi sửa xe đạp ở góc Lê Văn Duyệt và Ngô Thời Nhiệm , thỉnh thoảng trong chuyến xe bus dừng lại nơi trạm đỗ cho khách lên xuống , con bạn của cả 2 chị em chỉ kịp trao đổi vài câu ngắn ngủi hay ánh mắt ngậm ngùi . May mắn hơn sau mỗi hoàng hôn tôi vẫn còn 1 chỗ đi về ,

  2. Đình

    Nhớ hồi đó cái quán cafe gần góc Công Lý & Lê Lợi chơi đi chơi lại cái symphony số 40 của Mozart
    tằng tằng tằng, tằng tằng tằng, tằng tằng tằng, tắng …

    Đọc bài này lần đầu trong Đặc San CĐ-NTH. Thấy nhớ vô cùng những tháng năm sau 75 ở Sài Gòn. Có Nguyễn Trí Mẫn làm lái củi ở Nguyễn Thương Hiền, chợ Vườn Chuối. Có Diệp Thái Thôn làm lái thuốc tây ở Lê Thánh Tôn. Có Mai Đức Thanh làm lái đồ xe đạp. Và còn nhiều bạn bè bà con thân thuộc nữa… làm đủ mọi thứ trò để rán sống sót qua ngày, ráng [i]được như bụi cỏ dại bên đường[/i], nhờ vào [i]vài giọt sương đêm[/i] để [i]xanh tươi bên lề đường khô cằn sỏi đá,[/i]

    Eric Maria Remarque có lần than thở \”thế hệ chúng ta là một thế hệ mất mát\”…

    H.

  3. E.M.R có “một thời để yêu, một thời để nhớ”còn chúng ta, nhớ về cái giai đoạn đó phải gọi là gì nhỉ!? “Một thời để mất, một thời khó quên ” chăng?
    Tôi o nhớ R nói như thé nhưng có nhớ mang máng Hemingway có nói về ‘The lost generation”

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả