Hoàng Hôn

Tiếng máy nổ của xe cộ thưa thớt, tiếng chuyện trò giảm dần, Sài Gòn bắt đầu vắng lặng. Chưa khi nào tôi cảm thấy cô độc như chiều nay. Lòng tôi nghe lạnh buốt. Thời gian như đẩy đến cho riêng tôi một mùa Đông đầy gió cuốn, rồi ngưng lại, để tôi mãi mãi chẳng bao giờ thấy nữa một mùa Xuân tươi thắm và không bao giờ nhìn lại được một mùa phượng đỏ mơ màng.

Tôi lấy tay xuống, mở mắt ra. Bóng ác tà đã đi mất, giao tôi lại cho bóng tối của đêm đen. Tôi thấy bàn tay tôi ướt, nước mắt tôi đã chảy, tôi đã khóc(?) Khóc tuổi thơ bay(?). Có thể thật sự tôi đã khóc vì nghĩ đến lúc vĩnh biệt người thân và vì nghĩ đến sự khác biệt tột cùng của một tuổi thơ tôi mơ màng quá và một hiện tại tôi quá khốn cùng.

Một cơn gió thổi qua, muốn lôi cuốn tấm bạc che hiên của quán Dì Tư đến một cõi trời vô định, nhưng tấm nylon màu xanh chỉ khổ sở phất phơ rồi cũng được nằm vào vị trí cũ, nhờ sợi dây thừng rắn chắc cột chặc vào trụ nhà. Không như tâm hồn tôi, đang dật dờ lao đao theo gió, mà sợi dây cột tâm hồn tôi vào thể xác tôi đã mục nát chiều nay. Linh hồn tôi hụp trồi theo luồn gió độc, đang xoáy xuống hố sâu, thật sâu, của vùng tuyệt vọng.

Tôi đạp xe dọc theo Trần Quốc Toản, thấy một-năm-năm trong bóng tối, cữa đóng im lìm như cố giữ kỷ niệm tôi khỏi chóng phôi phai. Con hẻm ngày nào, nơi Thái Châu và Kiều Phượng Loan thường gặp nhau, vẫn còn đó, nhưng mái nhà ấm cúng của Tiên không còn nữa, đã biến thành một trụ sở Công An lạnh lùng. Qua Việt Nam Quốc Tự điêu tàn, bất thời xây cất dở dang rồi để đó, nhưng tôi tưởng chừng như chưa sập hết. Tôi có cảm tưởng hôm nay là ngày tận của thế gian. Đến Chợ Cá, chỉ một ngả ba Lý Thái Tổ nhưng tôi thấy đường Trần Quốc Toản dường như chia ra ngàn phương, rẽ đi vạn hướng. Lối nào cũng leo lét chút chiều tà, rồi là đêm đen mênh mông thăm thẳm. Tôi đứng giữa một bùng binh có muôn ngàn ngã rẽ. Tôi ngỡ ngàng nhưng không bối rối, hụt hẫng nhưng không phân vân, và vì quá tuyệt vọng nên tôi không còn do dự. Tôi chọn con đường ngắn nhất, nhanh chóng vượt le lói của chiều tà, qua đêm đen để hy vọng đến một cõi xa xôi chỉ có hào quang sáng dịu đời đời. Tôi nhắm mắt, chân đạp xe. Không biết được bao xa, tôi té ngã bên lề đường. Tôi vẫn còn sống. Tôi tiếp tục đạp xe.

Nhắm mắt, tôi tưởng tượng đến mai đây Ba Mẹ tôi sẽ heo hút chờ tin thằng con lưu lạc cho đến khi không còn chờ được nữa, tôi nghĩ đến anh em tôi trông ngóng bóng dáng tôi cho đến hết kiếp và bạn bè tôi đột nhiên bặt tin tôi rồi sẽ quên lãng. Tôi tưởng tượng đến thân xác tôi, trong lúc đất nước đang thay màu, sẽ biến thành đất cát giữa một đống rác lớn có muôn ngàn bộ quân phục của những anh lính chiến bất thời. Tôi cố ngơ đi tiếng nổ của một chiếc xe mỗi lúc một gần, tôi vẫn nhắm mắt, đạp xe nhanh hơn và lờ đi cả tiếng bánh xe cày nát mặt đường vì thắng gấp, cho đến khi tôi ngã quỵ xuống mặt đường. Tôi vẫn chưa chết vì còn nghe được tiếng xầm xì của hành khách và tiếng chửi rủa của anh tài xế. Tôi chưa được về cõi sáng vì còn cảm biết đau nhức nơi đầu gối, và vì còn cảm nhận được máu ấm đang rỉ ướt cánh tay phải tôi. Mở mắt ra, tôi thấy tôi đã nằm bên kia đường, trước mặt nhà Trí. Có lẽ ông Trời đã cố tình bắt tôi kéo dài thêm kiếp đọa đày. Tôi đành miễn cưỡng chấp nhận phận người, hốt nắm đất bên đường đắp lên cánh tay để hy vọng bụi bặm sẽ hòa lẫn với máu tạo thành một chất “xi măng” bịt lối máu tuôn. Tôi khó khăn uốn nắn lại bánh xe trước và sườn xe rồi tiếp tục đạp theo đường Trần Quốc Toản, mặc kệ những cái lắc đầu ngơ ngác và những ánh mắt ngỡ ngàng phía sau lưng. Tôi đi hết Trần quốc Toản, quẹo phải Nguyễn Quang Thoại đến Ngả Tư Bảy Hiền, rồi quẹo trái trên đường đi Hốc Môn.

Đường về An Sương xa lắc, tôi đều đều đạp xe đi. Xa dần Ngả Tư Bảy Hiền, để lại đàng sau phố xá Sài Gòn. Ánh đèn đường không còn nữa, giữa quảng trời rộng mênh mông im gió, có ánh trăng mờ đục như buồn bã chẳng muốn soi lối rọi đường cho tôi đi. Bên trái là đồng ruộng, lác đác có vài căn nhà bên lề đường, phía trước nhà có vài cục gạch xếp chồng lên nhau, trên cùng là một chai xị trống không, đứng chơ vơ miệng mở như chào rao: “nơi đây có bán xăng”. Bên phải là hàng rào kẽm gai, chạy dài theo con lộ để chia cách phi trường Tân Sơn Nhất với dân cư bên ngoài.

Tôi đang đi qua một đầu phi đạo của phi trường Tân Sơn Nhất, cũng có thể là cuối phi đạo tùy theo chiều gió và hướng máy bay lên xuống. Nơi này là chốn đầu đời của một em bé đang khóc vì đói từ một ngôi nhà kia và cũng là cuối đường đời của mấy chục trẻ em mồ côi mới vào đời, vô tư, vô tội. Tuy đã lâu, nhưng tôi như còn ngửi thấy mùi khói cháy của chiếc máy bay đã vội rời Việt Nam trong những ngày cuối tháng Tư, muốn mang theo những hồn thơ trao đến những vòng tay và con tim đang mở rộng. Tôi như còn ngửi thấy mùi khét da thịt của mấy em, tưởng đâu từ Cô Nhi Viện sẽ được trưởng thành trong một gia đình ấm cúng, không ngờ đã phải ra đi trước khi gửi được tiếng Ba Má, Papa Mama, hoặc Mom Dad đến cha mẹ nuôi nơi phương trời Tây. “Đầu” và “cuối” sao gần nhau như gan tất, giống như “tử” là một “tái sinh”.

Ngoài những công thức toán lý mà các nhà khoa học đặt ra thành luật và được chấp nhận, mọi sự việc khác hình như không bao giờ có một giá trị tuyệt đối. Thiên Chúa Giáo nói Phật Giáo sai, ngay cả đến Tin Lành. Phật hiền lành không phỉ báng phê bình ai nhưng cũng chẳng bao giờ khuyên Phật Tử nên vào nhà thờ làm dấu Thánh Giá và đọc Kinh Thánh. Cùng một cuộc chiến, nhiều người u sầu vì tang thương tàn nhẫn, cũng có kẻ sung sướng vì giàu có nhờ chiến tranh. Cùng một cô gái, bị kẻ chê vô duyên, được người khen mỹ miều, tệ hơn nữa, có người lại phê bình “cũng không đến nỗi”. Một thiếu nữ đầy đặn nhiều sức sống, với đôi mày nhíu như đang thả suy tư nơi chín tầng mây xanh, hai bàn tay nắm chặc thành giường như đang chống cự một mê lực nào, mũi phập phồng với hơi thở hổn hển như đang bị đè nén trong cõi cùng của mơn man trước khi tìm được lối thoát thỏa mãn, miệng hé mở với tiếng rên siết như muốn la to “chết tôi thôi!”, nhìn vào khuôn mặt này, khó mà biết được người thiếu nữ đang trên giường của một khách sạn và đang quằn quại tận hưởng tột đỉnh của hoan lạc với tình nhân hay là đang trên một giường của một nhà hộ sản và đang ray rức với cái tận cùng của đau khổ để cho một em bé ra đời. Hermann Hesse đã cố cho tôi cảm nhận được một việc khó cảm nhận: sự giống nhau của tột đỉnh sung sướng và tận cùng đau đớn. Một vì sao cuối chân trời, mất mấy triệu năm ánh sáng mới đưa được tia “nắng” của nó đến thế gian khổ ải này, nên tôi đang thấy có một ngôi sao lấp lánh, nhưng đã mấy triệu năm qua, không biết vì sao này có thực sự còn đó không(?) hay đã bị thiêu hủy cả triệu năm trước đây(?). Linh Mục Kim Định đã cố giải thích cho tôi hiểu một điều không dễ hiểu: hư như thực.

 

   Số lần đọc: 16907

4 BÌNH LUẬN

  1. Đã hơn 30 năm rồi mà đọc ” Hoàng hôn ” sao vẫn quặn lòng ? gợi nhớ lại một giai đoạn tăm tối cho tôi : lang thang ngoài chợ trời kiếm sống , 2 đứa em trai ngồi sửa xe đạp ở góc Lê Văn Duyệt và Ngô Thời Nhiệm , thỉnh thoảng trong chuyến xe bus dừng lại nơi trạm đỗ cho khách lên xuống , con bạn của cả 2 chị em chỉ kịp trao đổi vài câu ngắn ngủi hay ánh mắt ngậm ngùi . May mắn hơn sau mỗi hoàng hôn tôi vẫn còn 1 chỗ đi về ,

  2. Đình

    Nhớ hồi đó cái quán cafe gần góc Công Lý & Lê Lợi chơi đi chơi lại cái symphony số 40 của Mozart
    tằng tằng tằng, tằng tằng tằng, tằng tằng tằng, tắng …

    Đọc bài này lần đầu trong Đặc San CĐ-NTH. Thấy nhớ vô cùng những tháng năm sau 75 ở Sài Gòn. Có Nguyễn Trí Mẫn làm lái củi ở Nguyễn Thương Hiền, chợ Vườn Chuối. Có Diệp Thái Thôn làm lái thuốc tây ở Lê Thánh Tôn. Có Mai Đức Thanh làm lái đồ xe đạp. Và còn nhiều bạn bè bà con thân thuộc nữa… làm đủ mọi thứ trò để rán sống sót qua ngày, ráng [i]được như bụi cỏ dại bên đường[/i], nhờ vào [i]vài giọt sương đêm[/i] để [i]xanh tươi bên lề đường khô cằn sỏi đá,[/i]

    Eric Maria Remarque có lần than thở \”thế hệ chúng ta là một thế hệ mất mát\”…

    H.

  3. E.M.R có “một thời để yêu, một thời để nhớ”còn chúng ta, nhớ về cái giai đoạn đó phải gọi là gì nhỉ!? “Một thời để mất, một thời khó quên ” chăng?
    Tôi o nhớ R nói như thé nhưng có nhớ mang máng Hemingway có nói về ‘The lost generation”

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả