Trang NhàTruyện ChưởngTrường Sinh Kiếm và các truyện tiếp theo2. Bích Ngọc Đao - Hồi 3 - Đêm Trăng Đi Câu...

2. Bích Ngọc Đao – Hồi 3 – Đêm Trăng Đi Câu Con Rồng Xanh

– Sao vậy ?
Đoàn Ngọc nói:
– Mấy hôm nay Nghiêm Tiểu Vân nhất định là ở một nơi với cô ta, vì vậy trân
châu và ngọc bài nhà họ Nghiêm mới lọt vào tay cô ta.
Người này hỏi:
– Anh tìm được cô ta không ?
Đoàn Ngọc nói:
– Muốn tìm cô ta, chỉ có một cách.
Người này hỏi:
– Cách gì ?
Đoàn Ngọc nói:
– Cô ta giống như một con cá, muốn câu cá, phải dùng mồi câu.
Người này hỏi:
– Anh tính dùng mồi gì câu cá ?
Đoàn Ngọc nói:
– Dùng chính tôi đây.
Người này chau mày hỏi:
– Dùng chính mình ? Anh không sợ bị cô ta nuốt luôn sao ?
Đoàn Ngọc cười khổ nói:
– Nếu để bị bỏ vào rương rồi, bị bỏ vào bụng cá cũng đã sao đâu.
Người này trầm ngâm một hồi, uống liên tiếp ba ly rượu, mới chầm chậm nói:
– Thật ra anh không nên nói với tôi chuyện này, tôi chỉ bất quá là một người lạ,
anh vốn không biết lai lịch tôi ra sao.
Đoàn Ngọc nói:
– Nhưng tôi tin vào anh.
Người này ngẩng đầu lên, ánh mắt lộ vẻ cảm kích.
Nếu mình vô tình cứu mạng người nào đó, đấy không phải là chuyện gì làm họ
cảm động, nhưng nếu mình hiểu họ, tin vào họ, thì đó là chuyện khác hoàn toàn rồi.
Nhưng bấy giờ nếu Đoàn lão gia tử mà đang ở đây, ông ta nhất định sẽ tức giận
lắm.
Bởi vì Đoàn Ngọc lại quên mất lời giáo huấn của ông ta, y lại đi kết bạn với một
người lạ, lai lịch không rõ ràng.
Đoàn Ngọc bỗng quay người lại lấy một ly rượu trên song cửa.
Trong ly rượu không có rượu, nhưng có một thứ gì lóng lánh, xem ra giống lưỡi câu,
trên lưỡi còn có tí máu.
Đoàn Ngọc nói:
– Đây là thứ ám khí tôi lấy trong người anh ra đấy, anh thu lấy làm kỷ niệm.
Người này hỏi:
– Kỷ niệm gì ?
Đoàn Ngọc nói:
– Kỷ niệm bài học lần này, người khác sau này có muốn ám toán anh phía sau
lưng, cơ hội cũng e không nhiều lắm đâu.
Người này cứ uống rượu không ngừng, chẳng buồn nhìn đến ám khí đó nửa con
mắt.
Đoàn Ngọc hỏi:
– Anh không muốn nhìn thử xem đây là thứ ám khí gì ?
Người này đại khái cũng ngẩng đầu lên nhìn một cái nói:
– Xem ra có vẻ giống lưỡi câu cá.
Đoàn Ngọc cười nói:
– Đúng là có chỗ giống thật.
Người này bỗng nhiên cũng cười cười nói:
– Vì vậy anh thử dùng nó để câu cá thử xem.
Đoàn Ngọc hỏi:
– Cái thứ này cũng câu cá được sao ?
Người này nói:
– Không những câu được cá, có lúc không chừng còn câu được con rồng thật lớn
lên.
Đoàn Ngọc cười cười, y cảm thấy người này xem chừng có vẻ say.
Nhưng người này lại nói:
– Trong nước không những có cá, còn có rồng. Có rồng lớn, cũng có rồng nhỏ, có
rồng thật, cũng có rồng giả, có rồng trắng, rồng đỏ, còn có rồng xanh.
Đoàn Ngọc hỏi:
– Rồng xanh ?
Người này nói:

   Số lần đọc: 37509

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả