– Tuy em không thấy rõ gương mặt của y, nhưng trên người y bộ y phục đang mặc
là của ai, em đại khái cũng thấy được ra.
Đoàn Ngọc hỏi:
– Y mặc y phục ra sao ?
Hoa Hoa Phong hỏi lại:
– Không lẽ anh không nhận ra y đang mặt bộ đồ của ai thật sao ?
Đoàn Ngọc bỗng không nói gì nữa.
Dĩ nhiên y không phải là không nhận ra đó là y phục của ai, thật ra y thấy rất rõ
ràng, người này mặc bộ đồ của Hoa Hoa Phong mặc lúc cải trang thành đàn ông, bộ đồ
màu tím nhạt.
Lúc cô nhảy xuống nước, vẫn còn mặt bộ đồ này, về nhà mới đổi bộ khác, thuận
tay ném ra sau cửa.
Đoàn Ngọc còn nhớ trước khi ra khỏi cửa tối hôm qua, còn thấy bộ y phục nằm ở
đó.
Hoa Hoa Phong hạ giọng cười nhạt nói:
– Anh không cần phải giấu em, em biết anh nhất định cũng thấy rõ y là cái vị
nhân huynh bị người ta bắt bỏ trong rương đó.
Đoàn Ngọc hững hờ nói:
– Em không thấy rõ mặt của y, tốt nhất là đừng nên tùy tiện nghi ngờ người khác.
Hoa Hoa Phong trề môi, cười nhạt nói:
– Em cứ hoài nghi y đấy, không chừng y có liên hệ lớn lao đến chuyện này lắm,
nếu không tại sao lại đi lén lén lút lút không dám gặp ai ?
Đoàn Ngọc cười cười, y chỉ bất quá cười cười, ngay cả một tiếng cũng không nói
thêm. Y đã sớm thêm vào bảy điều giới của cha mẹ mình một điều nữa … nhất định
không cãi cọ với Hoa Hoa Phong.
Nhưng Hoa Hoa Phong vẫn còn chưa chịu buông tha, cô còn đang cười nhạt nói
tiếp:
– Người ta vừa nói anh thông minh, có phải anh thấy mình thông minh thật phải
không ? Không lẽ người khác thành ra ngốc cả sao ? Không lẽ em cũng ngốc lắm sao ?
Đoàn Ngọc tuy không thừa nhận, nhưng y cũng không phủ nhận.
Hoa Hoa Phong càng tức giận, cô chống nạnh, lớn tiếng nói:
– Nếu anh nghĩ anh là người thông minh thật, anh lầm rồi đấy, thật ra chuyện anh
biết, còn không bằng một nửa của em đâu.
Đoàn Ngọc vẫn còn quyết định không mở miệng ra. Cố đạo nhân tấu xảo vừa
bước lại, y đang mỉm cười nói:
– Cô nương còn biết chuyện gì nữa ? Có thể nói cho mọi người nghe được không ?
Hoa Hoa Phong hằn học trừng mắt nhìn Đoàn Ngọc một cái, rồi nói:
– Tôi vốn không muốn nói, nhưng cái gã này thật xem thường tôi quá, tôi thật chịu
không nổi cái kiểu của y !
Cố đạo nhân tuy không nói theo, nhưng ánh mắt đầy vẻ đồng tình, hình như đang
vì cô bất bình giùm.
Hoa Hoa Phong nói:
– Muốn gỡ mối ra còn cần phải tìm đầu mối, muốn điều tra ra cái bí mật này,
nhất định phải tìm tới Hoa Dạ Lai trước.
Cố đạo nhân lập tức lộ vẻ đồng ý.
Ý kiến này vốn không ai có thể phản đối được.
Hoa Hoa Phong lạnh lùng nói tiếp:
– Nhưng các người có tìm được Hoa Dạ Lai được không nhỉ ? Các người có ai biết
cô ta đang ở đâu không ?
Cố đạo nhân ánh mắt đã bắt đầu sáng lên, y hỏi dò:
– Có phải cô nương biết cô ta đang ở đâu ?
Hoa Hoa Phong lấy đuôi mắt liếc Đoàn Ngọc nói:
– Hiện tại dù tôi có biết, các người cũng có chịu tin đâu bởi vì các người còn chưa
biết tôi rốt cuộc là ai, rốt cuộc lai lịch ra làm sao ?
Cô rốt cuộc là ai vậy ? Không lẽ cô còn có lai lịch gì kinh người sao ?
Mọi người đều đành phải quay đầu qua Đoàn Ngọc, hình như hy vọng y có thể
trả lời được câu hỏi này.
Đoàn Ngọc chỉ còn nước cười khổ. Y cũng không biết.
Hoa Hoa Phong nói:
– Tôi biết cách suy nghĩ của mấy người cũng giống như y vậy, nhất định là nghĩ
rằng tôi chỉ là một cô bé chuyện gì cũng không biết, chỉ thích đi cãi lộn với người khác.
Cô lại đang cười nhạt:
– Nhưng các người sao không thử nghĩ xem tại sao tôi bỗng nhiên xuất hiện nơi
đây ? Tại sao lại tấu xảo xuất hiện ngay lúc này ? Chuyện này vốn không liên hệ một tí
nào với tôi, tại sao tôi cứ xen vào chuyện này vậy ?
Số lần đọc: 37514
